Ám Dục
Chương 114
Nam Dạ Tước đứng phía xa cũng không có thấy Dung Ân thay quần áo. Cô chạy đi rất vội, hai tay lau nước mắt, lúc chạy đến cửa cũng không liếc nhìn anh một cái.
Nam Dạ Tước vội đuổi theo. Hai người phục vụ sợ run người “ A, tiên sinh, quần áo của ngài…”
Dung Ân liên tục đụng phải nhiều người, bên ngoài chen chúc không đi được, cô đi chưa được mấy bước đã bị Nam Dạ Tước giữ chặt cổ tay “Ân Ân, có chuyện gì vậy?”
Đem cô kéo trở về để cô đối mặt với chính anh. Vốn Nam Dạ Tước nghĩ rằng Dung Ân đã bình tĩnh trở lại, ít nhất là biết cách kiềm chế cảm xúc, lại không nghĩ rằng cô lần nữa lại không kìm chế được. Hai tay cô vung tới hướng anh. “Tại sao anh hại chết anh ấy? Tôi thật sự hận anh. Nam Dạ Tước, tôi thật chưa bao giờ hận một người đến như vậy, chưa từng có…”
Hai chân cô xụi lơ, Nam Dạ Tước vội ôm lấy thắt lưng, đem cô nhấc lên. Dung Ân gối cằm lên vai người đàn ông, tiếng khóc bi thương vô cùng. “Anh đem Diêm Việt trả lại cho tôi, hu hu…”
Xung quanh, vốn là ngày lễ người qua lại tấp nập cũng đi không đặng, lúc này nhất định đứng lại xem náo nhiệt. Mọi người chỉ trỏ, tụm 5 tụm 3 bàn tán.
“Biến, biến hết đi cho tôi!” Nam Dạ Tước ôm chặt Dung Ân, cùng cô đau khổ, cùng cô náo loạn “Ai đứng lại liếc mắt một cái tôi liền móc mắt kẻ đó, chết đi. Biến!”
Nhìn thấy cặp mắt lạnh lung mà hung ác kia, những người vây quanh lại xem sợ hãi. Có người tuy rằng bất mãn lại cũng không dám lớn tiếng, chỉ dám nói nhỏ theo đám đông nhanh bước chân theo.
Dung Ân vung tay vung chân đánh loạn, không bao lâu liền không còn sức lực. Cô mềm yếu, tê liệt ngã vào trong ngực Nam Dạ Tước, hai cánh tay buông thỏng ở thắt lưng anh, đầu ngẩng lên, tiếng khóc bi thương mà thê lương.
Quanh họ, thật náo nhiệt lẫn vui mừng nhưng bọn họ không hòa nhập được, thật sự không vào được. Dung Ân không quên được chuyện Diêm Việt ra đi, càng không quên được chuyện Nam Dạ Tước rút hệ thống dinh dưỡng.
Bỗng nhiên, có người tò mò dừng chân quay đầu lại.
“Ân Ân” anh khẽ thở dài, sờ đỉnh đầu cô “Muốn đi về sao?”
Mới đi dạo phố được một nửa, cuối cùng vẫn phải quay trở về.
Nam Dạ Tước vốn định đắt Dung Ân đi ăn tối nhưng với bộ dạng này chỉ có thể gọi điện cho Vương Linh ở nhà chuẩn bị.
Anh còn để thư ký tăng ca suốt đêm đi đặt mua hàng tết, mà chủ yếu là chuẩn bị ẹ Dung Ân.
Bữa cơm tối năm cũ này, Nam Dạ Tước bảo Vương Linh ngồi xuống ăn cùng nhau. Dung Ân khẩu vị không tốt, động đũa vài cái rồi liền lên lầu.
Nam Dạ Tước đưa một bao lì xì tới tay cho Vương Linh. “Ngày mai là tới lễ mừng năm mới rồi. Cô thu dọn về thăm gia đình, qua đầu năm tới lại đến.”
“Cám ơn cậu chủ!”
Lễ mừng năm mới đến, chủ nhà đều sẽ lì xì để lấy hên. Vương Linh liên tục cảm tạ. Tới khi cầm lên cũng là một tệpp khá dày. “Cậu chủ, chỗ này nhiều quá!”
“Cầm đi, cô xứng đáng!” Nam Dạ Tước nghiêng đầu, nhìn bộ dạng Vương Linh quá đỗi vui mừng. Có đôi khi, người muốn vui vẻ thật sự thật quá dễ dàng, đáng tiếc anh muốn vui vẻ cùng Dung Ân, nhưng là tiền cũng không thể mua được.
Bằng không anh khẳng định sẽ đem tất cả tiền để đổi lấy hạnh phúc cả đời cô.
Ngày hôm sau, Dung Ân thức dậy rất sớm, tắm rửa, sấy khô tóc rồi mới xuống lầu.
Trong phòng khách, đồ đạc này nọ đều là Nam Dạ Tước phân phó đi mua, bao gồm cả áo lông hôm qua cô không mua được cùng cả kiện áo lông. Những thứ mua cho Dung Ân, Nam Dạ Tước chọn kích cỡ thật chính xác. Nhưng những thứ chuẩn bị ẹ Dung thì đều là cả kiện, đồng thời mua vài cỡ khác nhau.
Có áo lông, quần áo giữ ấm,Dung Ân chọn ra size của mẹ, đặt trong một cái gói to.
Mấy thứ này, là Dung Ân sớm muốn chuẩn bị ẹ, cô thấy may mắn, Nam Dạ Tước không chọn cách trực tiếp đưa tiền e cô.
Nam Dạ Tước thay một bộ âu phục màu trắng, cả người có vẻ hăng hái, tinh thần rất tốt. Dung Ân cũng không trở về ngay, đầu tiên là đến mộ Tư Cần và mộ bà cô ấy tế bái, chờ chuẩn bị mọi thứ xong xuôi. Lúc về đến nhà cũng đã là buổi chiều.
Vẫn là cư xá với cầu thang hẹp đó, Nam Dạ Tước đỗ xe xong, bước theo phía sau Dung Ân.
Hoàn cảnh chỗ này cũng không tốt, không có thang máy, chỉ có thể đi bộ. Hai bên vách tường đã ố vàng, các loại nhãn hiệu quảng cáo dán đầy phía trên. Dung Ân còn chưa đi tới của liền nghe được tiếng ồn trong phòng truyền đến.
Cô vội vàng đi lên. Bác gái hàng xóm nhìn thấy cô vội kéo tay “Ân Ân, sao giờ cháu mới về? Mẹ cháu với người ta cãi nhau, chúng ta gõ cửa thế nào bà ấy cũng không mở”.
Ngoài cửa vài người hàng xóm tụ tập. Dung Ân vội gõ cửa. “Mẹ, mẹ, mẹ mở cửa!”
Nghe được tiếng cô, bên trong liền có tiếng mở cửa, trước mắt rõ ràng là má Lưu, Diêm phu nhân đang cãi vả hướng ra cửa, “ Dung Ân, rốt cục cũng gặp được cô…”
Người xem náo nhiệt càng ngày càng nhiều, Dung Ân vội chen vào, chân mày Nam Dạ Tước nhíu chặt, Diêm phu nhân căm tức đang ở giữa phòng.
Cửa bị đóng thật chặt, nhưng hàng xóm xem náo nhiệt cũng không có tản đi. “Cậu kia chính là bạn trai con gái nhà bà ấy, thật là xinh đẹp…”.
“Bà già mà hồ đồ, đàn ông nào có nói xinh đẹp, được gọi là đẹp trai a…”
“Ừ, đúng. So sánh với bác sĩ Tiểu Lưu kia còn đẹp trai hơn, bà Dung thật tốt phúc, nhìn bộ dáng kia, chắc là người rất có tiền …”
Nam Dạ Tước đem đồ thả vào trên ghế sa lon, mẹ Dung tức giận hai tay run rẩy, anh tiến lên, chào hỏi “Bác gái”
“Dung Ân, chúng ta làm sao cũng tìm không được cô, thì ra là cô thật cùng hắn ở chung một chỗ, cô là yêu tinh hại người, nếu không phải tại cô, Việt nó cũng sẽ không chết… ” không đợi mẹ Dung có phản ứng gì, Diêm phu nhân liền bổ nhào tiến lên phía trước nói.
Mẹ Dung trời sinh tính tình hiền lành, cũng không muốn cùng người ta cãi vả, có đôi khi bị ủy khuất cũng tự mình chịu đựng, nhưng hôm nay bà không có ngồi yên. Bà chống gậy từ trên ghế salon đứng lên, “Diêm gia nhà các người làm sao? Tại sao chuyện gì cũng đổ lên người con gái tôi? Bản thân tôi còn muốn hỏi bà, bà nói Việt chết rồi, cái người chết lúc trước kia là ai, nó muốn cùng Ân Ân đính hôn, rồi lại đổi ý, nói nhiều lời xúc phạm đến con gái tôi như vậy, Diêm gia nhà các người là đại gia đình lớn, bất kể Ân Ân nhà tôi dù sai thế nào, các người cũng không có thể dùng cách này làm tổn thương nó, con trai bà là bảo bối, con gái của tôi thì không phải sao?”
Mẹ Dung kích động vạn phần, sắc mặt đỏ lên “Hôm nay, các người lại đến loạn nhà tôi, Việt, đứa bé kia, tôi cũng rất quý nó, tình cảm của hai đứa các người cũng biết, tôi lại hỏi bà, Việt nếu thành người sống thực vật, hai năm rồi… Các người tại sao không ai nói một tiếng với Ân Ân? Ban đầu con gái của tôi vì đứa bé kia mất đi sống khổ sống sở, gầy chỉ còn da bọc xương, các ngươi có ai thương xót nó không? Người chia rẽ bọn trẻ không ai khác, chính là các người…”
“Bà —— ” Diêm phu nhân đưa tay phải ra, chỉ thẳng vào hai người, “Bà biết cái gì? Hiện tại Việt chết rồi, nói gì cũng đã muộn, Dung Ân, cô lại còn đem người đàn ông này về nhà, cô thật sự là muốn cho Việt chết không nhắm mắt sao?”
Dung Ân hốc mắt đỏ bừng, mẹ Dung trách móc nói, “Bà cũng biết muộn sao? Ban đầu khi Việt thành người sống thực vật các người tại sao không nói, ít nhất để cho Ân Ân còn có chút hi vọng…”
Diêm phu nhân còn muốn nói điều gì, bộ dạng tôn quý kia hoàn toàn không thấy.
“Ân Ân, em dẫn bác gái vào trước đi. ” Nam Dạ Tước nhìn Dung Ân nói.
“Mẹ, chúng ta vào phòng trước!” Dung Ân vô lực phản ứng, chỉ đành phải đỡ mẹ vịn đi vào. Phía ngoài còn đang ầm ĩ, cũng là Diêm phu nhân chất vấn, chẳng qua là thanh âm kia càng ngày càng yếu, đợi Nam Dạ Tước gõ vang cửa phòng, lúc Dung Ândẫn theo mẹ đi ra ngoài, bên ngoài yên tĩnh đã khôi phục, mọi người cũng đi hết.
Nhất định là, bị Nam Dạ Tước uy hiếp và đe dọa, bằng không theo tính tình Diêm phu nhân, nào có thể dễ dàng bỏ qua như vậy.
Sắc mặt mẹ Dung lúc này mới khá hơn chút, Dung Ân đỡ mẹ xuống đến phòng khách, Nam Dạ Tước ngắm nhìn bốn phía, lúc này mới phát hiện căn nhà này thật rất nhỏ, phòng khách bày cái bàn ăn cơm, cùng với ghế sa lon nhỏ hẹp phía sau, người bước đi, cơ hồ là khá chật chội.
“Ân Ân, vị này là…”
Dung Ân không biết nên giới thiệu làm sao, Nam Dạ Tước cũng không cảm thấy có gì lúng túng “Bác gái, xin chào.”
“Được được, cậu mau ngồi đi. ” Mẹ Dung thật ra thì đã sớm nhận ra gương mặt này, Diêm gia gặp chuyện không may về sau, trên báo chí trang đầu cũng là hình Nam Dạ Tước, bà cũng biết đó là một giám đốc của một công ty lớn. Những điều kia trên báo chí nói bà vốn là không tin, hôm nay thấy Dung Ân đưa về, lại không thể không tin.
Nam Dạ Tước thân ảnh cao lớn ngồi ở trên ghế salon, càng làm phòng khách này lộ ra vẻ nhỏ hẹp cùng chật chội.
Sau khi Dung Ân đưa anh vào chỗ ngồi, cũng không có để ý tới, mà là xắn lên tay áo bắt đầu thu dọn phòng. Thật ra mẹ Dung cũng không hi vọng Dung Ân vẫn đắm chìm trong đoạn tình cảm kia cùng Diêm Việt không dứt ra được, hôm nay bước sang năm mới rồi, thấy cô lại đem bạn trai trở về, bà tự nhiên rất cao hứng, ít nhất nói rõ, Dung Ân là từ bên trong vòng xoáy kia đi ra.
Mẹ Dung đem cho Nam Dạ Tước chén nước, anh vội vàng đứng dậy, “Bác gái, người khách sáo quá rồi.”
“Con trai, đi đường xa có mệt mỏi không?”
“Bác gái, người gọi con Tước được rồi.”
“Được, ” mẹ Dung đem chén nước hướng đẩy tới trước mặt Nam Dạ Tước, “Buổi tối ta cùng Ân Ân làm vằn thắn, con cũng ở lại nhé, ” mẹ Dung giống như là nhớ tới điều gì, mở miệng nói, “Cha mẹ con cũng là người ở đây sao?”
“Bọn họ không có ở thành phố Bạch Sa này, hàng năm ăn tết, con cũng là một mình”.
“A, ” mẹ Dung cười gật đầu, “Vậy thì thật là tốt, tối nay ở lại đây. Ở lại sẽ ta xào vài món thức ăn, bằng không gần sang năm mới, ít người nhiều vắng lạnh a.”
Dung Ân thấy mẹ cùng Nam Dạ Tước vui vẻ nói chuyện, liền nhíu lại chân mày, “Không phải là nói mẹ không cần chuẩn bị sao? Làm sao món ăn cũng đều mua xong rồi?”
“Mẹ nhờ cho bác Lưu hàng xóm mua, đang ở dưới lầu ở dưới siêu thị mua, chỗ này tiện nghi.”
Nam Dạ Tước hai tay nắm lấy chén nước pha lê, bên trong nhiệt độ vừa đúng, ấm áp, chỉ có sáp nhập vào hoàn cảnh như vậy, anh có thể chân chính hiểu được cái gì là gia đình ấm áp. Chỗ này, mặc dù chật chội, nhưng so với căn nhà mấy trăm thước vuông và vườn hoa lớn của anh, có không khí hơn nhiều.
Dung Ân cả một buổi chiều đều tránh anh ra, cô muốn cho Nam Dạ Tước tự thấy không có gì vui, thừa lúc còn sớm mà trở về.
Nhưng là mẹ Dung không như vậy, Tục ngữ có câu mẹ vợ xem con rể, càng xem càng thích, tâm tình mẹ Dung hiện tại đểchỗ này. Bà còn mang theo Nam Dạ Tước đi thăm khắp nơi, mặc dù đã đi hai gian phòng nhưng bà làm không biết mệt.
“Nhìn xem, đây là phòng ngủ của Ân Ân, bên trong chứa đều là đồ của nó…”
Nam Dạ Tước lách vào ở cửa, bên trong gian phòng kia nhiều lắm là cũng là 7, 8 mét vuông, bày một cái giường đơn, mặc dù không thoải mái, nhưng lại rất ấm áp.
Cơm tối cũng là Dung Ân chuẩn bị, gói hết bánh sủi cảo, còn có một bàn món ăn, mẹ Dung còn chuẩn bị thức ăn chín, tóm lại thời điểm mang lên bàn, rất là giống như có tiệc.
Màn đêm buông xuống, phía ngoài truyền đến đinh tai nhức óc tiếng pháo, pháo hoa đang chiếu xuống cả bầu trời thoáng cái sáng như ban ngày, một chút rồi lại khôi phục tối đen, mẹ Dung chống gậy đi về phía phòng bếp, Dung Ân đem chén dĩa bày ở trên bàn, cô nhìn mắt Nam Dạ Tước, “Đã ăn xong rồi, anh cũng nên trở về đi thôi, nếu không yên lòng…, anh sáng mai lại đến.”
Sắc mặt cô nhìn cũng không tốt, nếu không phải e ngại mẹ Dung ở đây, cô căn bản là không muốn cùng Nam Dạ Tước ngồi cùng một chỗ ăn cơm, những ngày như vậy, tất cả mọi người là thân nhân vây ngồi cùng một chỗ, đã ai gặp qua cùng người mình hận ngồi cùng bàn hay sao?
Mẹ Dung hớn hở từ phòng bếp đi ra ngoài, cầm lấy bình rượu đỏ, “Đây là ta nhờ cho bác Lưu mua, bà nói là rượu nho, dễ uống.”
Dung Ân xem xét mắt, thấy là cái loại này trên thị trường là loại bình thường nhất, 25 đồng tiền một chai, khóe miệng cô vẽ ra mấy phần tự giễu, “Mẹ, người cầm vào đi, hắn làm sao có thể uống loại rượu này?”
Mẹ Dung cầm lấy chai rượu, mới chịu để xuống, bị Dung Ân vừa nói như vậy, liền lúng túng không biết là muốn thu trở về hay là để xuống, Nam Dạ Tước đi tới bên người bà, nhận lấy chai rượu nho kia, “Bác gái, rượu này rất ngon, con vẫn thường xuyên uống”.
Mẹ Dung khóe miệng cứng đờ trì hoãn rồi trì hoãn, có chút ý không tốt, suy nghĩ một chút, cũng đúng, bác Lưu nói rượu này chỉ 25 đồng, sớm biết…, bà sẽ nhờ cho bà ấy mua ình chai rượu ngon rồi.
Dung Ân thấy mẹ thần sắc có chút áy náy, liền kéo bà ngồi xuống, cô chỉ là hướng về phía Nam Dạ Tước, không nghĩ tới làm cho bà khó xử.
Người đàn ông rót ình một chén, lúc rót cho Dung Ân cùng mẹ Dung, liền thêm chút ít đá, như vậy uống sẽ không say, sẽ có cảm giác giống như mùi vị nước trái cây.
Mẹ Dung không ngừng gắp thức ăn cho Nam Dạ Tước, hai đứa bé, bà một miếng cũng không có thiên vị, chính mình ăn ít nhất.
Lúc Nam Dạ Tước theo trở về, Dung Ân vốn là có lo lắng, cô sợ mẹ mình mất hứng, thật ra thì mẹ Dung sớm đã nghĩ thông suốt, chuyện người trẻ tuổi bà đã không còn có thể làm chủ được rồi, bà duy nhất hi vọng chínhlà Dung Ân được hạnh phúc.
Mẹ Dung gắp rất nhiều thức ăn cho Nam Dạ Tước, bên trong cái chén thức ăn chất như một ngọn núi nhỏ, “Tước, ăn nhiều một chút, uống rượu…”
Nam Dạ Tước thỉnh thoảng cùng bà nói chuyện, thật ra thì anh rất ít khi cùng người xa lạ nói chuyện, nhưng mẹ Dung không giống, cái loại cảm giác thân thiết tự nhiên này, làm anh không nhịn được muốn nhích tới gần.
Đây vốn là gia đình không trọn vẹn, anh thật hy vọng có thể dung nhập vào, cảm giác này chính là thân mật mà tốt đẹp, thật có thể ấm áp đến trong lòng.
Rất ấm áp, rất thoải mái.
Sau khi cơm nước xong, Dung Ân thu dọn xong bát đũa, cô lau khô sạch sẽ hai tay đi ra ngoài, “Mẹ, con muốn ngủ với mẹ.”
“Được” mẹ Dung trên mặt sủng nịnh mà vỗ vỗ tay cô, “Tước, con nằm ngủ ở phòng Ân Ân đi”.
“Mẹ —— ” Dung Ân vội vàng ngăn lại, “Anh ấy về nhà là được rồi, sẽ không ở tại nơi này.”
“Nhưng nó uống rượu, để cho lái xe thì không an toàn…”
“Thuê xe là được, ” Dung Ân ngẩng đầu, sắc mặt vô thần mà nhìn về Nam Dạ Tước, “Anh thuê xe đi, xe ngày mai lại đến lấy.”
“Ân Ân, ” mẹ Dung mặt lộ thương yêu, “cha mẹ Tước cũng không có ở tại thành phố này, bây giờ gần sang năm mới một người nhiều vắng lạnh, rồi hãy nói phòng của con cũng là trống không, nó là lần đầu tiên tới nhà chúng ta, con cũng không nhìn một chút mấy giờ rồi…”
Mẹ Dung đem Dung Ân quở trách, ánh mắt khác hướng Nam Dạ Tước, “Con ở đây đi, đợi chút nữa ta liền đổi lại chăn đệm mới”.
“Không cần.”
Dung Ân cho là anh cự tuyệt, không nghĩ Nam Dạ Tước lại nói như thế, “Dù sao là Ân Ân ngủ qua, như vậy là tốt rồi.”
“Vậy được, ngươi xem chúng ta liền ba người, bằng không có thể cùng gia đình khác như vậy chơi mạt chược, thời điểm năm nay, rõ ràng là rất lạnh…”
“Mẹ, ” Dung Ân nhíu mày, cô không nghĩ tới mẹ Dung hứng trí như vậy, vốn là không muốn mang Nam Dạ Tước trở về, “Ba người thì có chuyện gì thú vị?”
Đang nói, phía ngoài liền vang lên tiếng gõ cửa, “Bà Dung mở cửa, chúng ta tới chúc tết”.
“A, là bà Lưu bác.”
“Mẹ, con đi mở cửa”. Dung Ân lướt qua Nam Dạ Tước đi tới cửa, mới vừa mở ra, liền nhìn thấy những khuôn mặt nhiệt tình tới, “Ân Ân, nghe dì Trương nói cháu mang bạn trai tới, chúng ta liền rủ nhau tới xem… Ô ô, là đứa nhỏ này sao, lớn lên thật là đẹp trai a, so với nam minh tinh đứa con gái gần nhà ta mê nhìn còn đẹp hơn, xem này ánh mắt, cái mũi lớn lên…”
Hàng xóm láng giềng chính là như vậy, một cái so sánh với một cái nhiệt tình, Dung Ân đứng nguyên tại chỗ, thấy mấy vị bác gái đem Nam Dạ Tước vây ở chính giữa, bác Lưu còn so đo thân cao, “Đứa nhỏ này thật cao, so với ta cũng cao hơn ra nữa người rồi, Bà Dung, Ân Ân nhà bà vóc dáng cũng không thấp, tương lai sinh ra hài tử không phải là cao hơn sao?”
“Đó là dĩ nhiên rồi… ” Mẹ Dung tiếp lời, “Đúng rồi, các bà sao không chơi mạt chược?”
“Ba thiếu một a”,ánh mắt mấy bà hàng xóm chuyển hướng Nam Dạ Tước trên người, “Cháu à, cháu biết chơi mạt chược chứ? “
“ Biết” Nam Dạ Tước bộ mặt mỉm cười, bộ dáng này nếu là bị đám người Bùi Lang nhìn thấy, không chừng có người cười đến rụng răng, “Biết một chút a”.
“Vậy là tốt rồi, tới ngồi chung một bàn đi”, bác Lưu dẫn đầu đề nghị, “Cái kia… bà Dung à, con gái nhà bà thật vất vả trở lại một chuyến, hãy theo bà tâm sự một chút đi, bà đừng ngại, chúng tôi liền ở bên trong phòng khách chơi, được không?”
“Được được, dĩ nhiên là được…”
Những người láng giềng này bình thường đối với mẹ chiếu cố không ít, mua thức ăn mua thức uống cũng là hỗ trợ mang lên cho, Dung Ân vẻ mặt trong trẻo lạnh lùng mà liếc mắt Nam Dạ Tước, tự nhiên bất chợt nhìn các bà, liền mang theo mẹ vào phòng ngủ.
Chọn chỗ xong rồi ngồi xuống, bác Lưu cầm trong tay xúc xắc, “Con trai, chơi bao nhiêu đây?”
Nam Dạ Tước cũng không biết cách các bà bình thường chơi, rồi hãy nói dựa theo quy tắc bọn Tử Lý chơi, lần đó không phải là chơi mấy vạn vài chục vạn, “Tùy các bác đi”.
“Vậy thì… ” mấy người nhìn mắt nhau, “Hôm nay là lễ mừng năm mới, ta chơi lớn, mười đồng như thế nào đây?”
“Được a. ” Nam Dạ Tước mân lên cười, anh còn chưa bao giờ ở thời điểm lễ mừng năm mới cùng nhiều người như vậy ở chung một chỗ.
Phía ngoài truyền đến thanh âm chà xát tê dại đặc biệt, rất ầm ĩ, nhưng cũng rất náo nhiệt.
Dung Ân đem áo lông từ túi to trước mặt lấy ra, ẹ Dung mặc vào, cô chọn số đo quả nhiên rất vừa người, “Mẹ, sau này những thứ áo bông kia người đừng mặc nữa, áo lông mới ấm áp.”
“Mua nhiều như vậy a”, mẹ Dung sắc mặt vui mừng, Dung Ânbật điều hòa trong phòng ngủ, cho bà từng thứ mặc thử, “Ân Ân, lầu dưới có hàng xóm mới dọn đến, con gái bà ta gả cho ông chồng giàu có, suốt ngày ở tiểu khu chúng ta bên trong tỏ vẻ, bà ta còn nói một bộ y phục vài trăm đồng, lần trước còn trước mặt nhiều người cười mẹ, nói mẹ chỉ có vài cái áo bông, nào có a, mẹ có hai thùng áo bông cũng là thay phiên đổi lại”.
Người già đến một tuổi nhất định chính là như vậy, Dung Ân nghe, lỗ mũi liền không khỏi ê ẩm, “Mẹ, con không phải là ẹ tiền sao? Mẹ tại sao mua ình bộ y phục cũng không đành lòng chứ?”
“Mẹ không có”, mẹ Dung mặc cái áo lông đó, yêu thích không buông tay, “Y phục của ta đủ mặc, tại sao phải xài số tiền kia đi lãng phí”.
Bà đã mang theo Dung Ân từ nhỏ, cuộc sống tiết kiệm đã quen, mặc dù mẹ đối với mình rất hà khắc, nhưng là đối với con gái, cũng không có hà tiện, sẽ không để cho cô lúc đi ra ngoài phải mất thể diện.
Dung Ân đem trong phòng đơn giản thu thập, y phục ẹ cũng cất trong tủ, mẹ Dung đứng ở cửa, “Bên trong phòng khách rất lạnh, Tước mặc ít như vậy, có thể hay không bị lạnh tới?”
“Mẹ… ” Dung Ân quay đầu lại “Người đừng lo lắng, kệ anh ta đi.”
“Ân Ân, ” bà đi tới bên người Dung Ân, “Làm sao con lại có bộ dạng thờ ơ này? Mẹ biết, chuyện tình cùng Việt con không thương tâm khổ sở cũng là giả dối, nhưng là nếu cũng như vậy, con cũng nên thử tiếp nhận người khác, Tước đứa bé kia thật không tệ…”
Mẹ không hiểu ngọn nguồn trong đó, mà Dung Ân vừa khó có thể mở miệng, cô rũ mắt xuống, nước mắt trực trào liền bị bức trở về, cô xoay người sang chỗ khác đưa lưng về phía mẹ, bắt đầu sửa sang lại giường chiếu, “Mẹ, mẹ đừng nói nữa, con tự mình biết”.
Cô trở về, đã muốn trông thấy mẹ, cùng mẹ tâm sự với nhau, có thể nằm ở bên cạnh bà, để cho Dung Ân quên mất cái gì là tịch mịch cùng cô đơn, trong lòng của cô đã bị đau thương thấm vào quá sâu, quá sâu.
Dung Ân cầm lấy đồ ngủ vào phòng rửa tay tắm, mẹ Dung chống gậy, cầm lấy tấm chăn đi ra ngoài, “Tước, đem cái này che ở trên đầu gối, để cho chân khỏi lạnh”.
“Ôi, hiện tại đã đau lòng con rể tương lai nữa à…”
“Liền đau lòng, ” mẹ Dung hợp cười, “Các bà nếu lạnh…, kêu trong nhà đưa giày vải tới đây, tôi giúp các bà gọi điện thoại…”
“Không cần, chúng ta đều là mang tới…”
Nam Dạ Tước xếp cờ xong, mẹ Dung đã đem chăn lông trải trên đùi hắn, “Cảm ơn bác gái, người cùng Ân Ân ngủ trước đi.”
Một cử động nho nhỏ này, làm cả người anh cũng ấm áp lên. Dung Ân tắm rửa đứng ở cửa, trên mặt mẹ thật lâu không có loại cười này, cô ngay cả dũng khí đi quấy rầy cũng không có. Bà thật tâm mà quan tâm hắn, không biết hắn là ác ma, hắn có một bộ mặt hoàn mĩ, cùng với địa vị xa hội hiển hách, chẳng qua là đằng sau mỗi bộ mặt của hắn lại lộ ra một bộ mặt tàn nhẫn cùng với tội ác, mẹ Dung là không biết, cô hận không thể giết chết hắn đi, ngay cả cô dẫn hắn trở về, cũng là bị ép buộc.
Lúc chơi mạt chược kết thúc, Dung Ân cùng mẹ đã ngủ, thật ra thì cũng không phải là rất khuya, gần tảng sáng.
Mấy vị bác gái hăng hái bừng bừng, nhưng cũng hết sức hiểu chuyện, con rể người ta lần đầu tiên tới cửa đã bị các bà lôi kéo chơi mạt chược đã rất ngượng ngùng rồi, ba nhà thắng một nhà thua, thời điểm đứng dậy, bác Lưu nhất định cho Nam Dạ Tước ba trăm đồng.”Chúng ta vốn chính là đánh đùa, không nghĩ tới thắng ngươi nhiều như vậy”.
Mười đồng tiền mạt chược, cho dù vận khí xui tận mạng, bất quá cũng là thua một hai ngàn đồng, rồi hãy nói Nam Dạ Tước vốn là phụng bồi đùa, “Các bác cứ nhận lấy, gần sang năm mới, chỉ là một chút vui vẻ.”
Mấy vị bác gái vui vẻ mà đi ra cửa, đều nói mẹ Dung chọn được con rể tốt, kiến thức tốt, còn hiểu lễ nghĩa.
Dung Ân ngủ được rất ít, trời vừa hừng đông cô liền bò dậy. Lúc mẹ Dung ngủ khóe miệng hàm chứa ý cười, những cái áo lông không có treo lên, tràn lan ở trên chăn.
Cô đứng lên chuẩn bị nấu sủi cảo, mở nồi cơm điện ra, ở bên trong bỏ chút dầu phộng, lại đem bánh chẻo lần lượt bỏ vào, Dung Ân không có đem đổi lại quần áo tắm giặt, cô đi vào phòng ngủ của mình, Nam Dạ Tước còn đang ngủ, hai đầu lông mày có chứa an tỉnh, anh tắm rửa qua sau cũng không có đồ ngủ, liền trực tiếp ở trần nằm ở trên giường Dung Ân, mái tóc ngắn màu đỏ rượu bày ra ở thái dương, tứ chi mở ra, tướng ngủ bá đạo, một cái giường cũng không đủ hắn ngủ.
Cái ghế đẩu bên cạnh, Nam Dạ Tước gấp quần áo để lên, anh vốn là thói quen tiện tay ném loạn, nhưng nhìn gian phòng Dung Ân sạch sẽ như thế, cũng là thuận tay gấp rồi để lên.
Mẹ Dung cùng Nam Dạ Tước cơ hồ là đồng thời dậy, Dung Ân đem mâm bánh chẻo đẹp mắt bưng lên bàn, còn có chút thức ăn, mẹ Dung hỏi thăm Nam Dạ Tước tối hôm qua ngủ ngon giấc không, có lạnh hay không, anh cũng gật đầu, nói ngủ rất ngon.
Nếm qua điểm tâm, Nam Dạ Tước suy nghĩ, cần phải cho Dung Ân cùng mẹ Dung có khoảng không riêng, anh tùy tiện tìm lấy cái cớ liền phải đi về, nói xong rồi ngày mai tới nữa đón Dung Ân.
Mẹ Dung mọi cách giữ hắn lại, Dung Ân thấy thế liền nói trước, “Mẹ, người đừng giữ, công ty anh ta có việc”.
Mẹ Dung lúc này mới không tình nguyện đưa Nam Dạ Tước ra cửa, Dung Ân tự lo ở bên trong thu thập bát đũa, cửa lớn hơi cài đóng về sau, mẹ Dung kéo tay áo Nam Dạ Tước lại, móc ra cái bao tiền lì xì cho hắn, “Tước à, ta không có chuẩn bị cái gì khác a, cái này bao tiền lì xì con nhận lấy …”
Nam Dạ Tước nhìn trong bao lì xì trong tay bà, ngẩn ra, từ trước đến giờ cũng là anh cho người khác tiền xài, còn chưa từng có người nào đã cho anh bao tiền lì xì.
“Bác gái, người quá khách khí…” anh tự nhiên là không cần, “Người giữ lại đi a…”
“Không được”, mẹ Dung cố chấp đứng lên không thể so với Dung Ân chênh lệch, bà vẫn cứ đem bao tiền lì xì nhét vào trong tay Nam Dạ Tước, “Mau cầm lấy, sau này cùng Ân Ân về nhà nhiều một chút, có biết không?”
Nam Dạ Tước chỉ cảm thấy cái bao tiền lì xì kia nặng trịch, ép tới cả lòng bàn tay anh ê ẩm, “Cảm ơn bác gái”.
Tiếng nói anh thì thầm, đột nhiên trong nội tâm liền trào ra dòng nước ấm, trăm mối cảm xúc ngổn ngang, mẹ Dung vốn là muốn đưa anh xuống lầu, nhưng là Nam Dạ Tước biết bà chân không tốt, liên tục khuyên bà trở về, lúc này mới một mình rời Dung gia đi.
Mẹ Dung trở lại trong phòng bếp, “Ân Ân, mẹ cho cái bao tiền lì xì, Tước sẽ không chê ít chứ?”
“Mẹ cho bao nhiêu?”
“880 a, may mắn mà.”
“Mẹ, hắn không cần may mắn. ” Dung Ân đem chén đã rửa sạch sẽ bỏ vào tủ trước mặt, khóe miệng nhếch lên giễu cợt.
“Con đứa nhỏ này, nói gì vậy”, mẹ Dung ở trên cánh tay cô đánh nhẹ, “Phải nói chuyện đàng hoàng với người nhà chứ, bằng không con mang nó về nhà làm cái gì?”
Dung Ân khó lòng giãi bày, chỉ đành phải lau khô sạch sẽ hai tay, đi ra phòng bếp.
Khu dân cư lầu dưới, Nam Dạ Tước ngồi vào bên trong xe sau thật lâu không có khởi động xe, anh nhìn kỹ bao tiền lì xì trong tay, ngón cái ở hai chữ hỷ vuốt phẳng mấy cái, sau đó đem bao tiền lì xì đút vào trong túi áo.
Mới vừa ăn xong cơm trưa, phía ngoài liền truyền đến tiếng gõ cửa, Dung Ân không nghĩ tới gặp lại Bùi Lang.
“Em quả nhiên ở nhà”.
Dung Ân còn không có mở cửa, phía sau mẹ Dung liền đã đi tới trước mặt hai người, “Là A Lang à, đến đây đi, vào trong nhà ngồi”.
Nghe xưng hô này, mẹ khi nào cùng Bùi Lang thân quen như vậy rồi?
“Ân Ân, con không ở nhà mấy ngày này, A Lang chiếu cố mẹ không ít, lần trước trong phòng ngủ đèn hư cũng là A Lang cho đổi lại đấy”.
Bùi Lang đi vào nhà, cầm rất nhiều lễ vật, Dung Ân ngượng ngùng nói, “Làm cho anh tốn kém rồi, mua nhiều đồ như vậy”.
“Lễ mừng năm mới mà”, người đàn ông đem đồ thả vào trên ghế sa lon, “Cháu vốn cho là Dung Ân không có ở đây, cho nên mới xem một chút”. Bùi Lang tròng mắt sâu thẳm quét về phía Dung Ân, khóe mắt tựa như có thâm ý.
“Ân Ân nhà ta ngày hôm qua trở lại, còn dẫn theo bạn trai về nữa…”
“Mẹ”. Dung Ân đúng lúc cắt đứt lời mẹ nói, Bùi Lang tròng mắt đang lúc lóe lên dưới, đã đoán ra sự việc, thừa dịp khe hở lúc mẹ Dung đi pha trà, hắn hạ giọng nói, “Chúng ta đi ra ngoài ngồi được không”.
Cô cảm giác được hắn như nói ra suy nghĩ của mình, Dung Ân gật đầu, đi vào nói với mẹ mấy câu sau đó đi ra ngoài, “Đi ra phòng trà dưới lầu khu dân cư, cũng sẽ không làm cho người ta chú ý.”
Bùi Lang đi sau lưng cô đi ra ngoài, hàng xóm vừa lúc đi ra ngoài, bác Lưu tinh thần hưng phấn, trước sau như một lớn giọng “A Lang a, ngươi là vội tới chúc Tết mẹ Dung a.”
Những bác gái kia đều biết hắn, “Ân Ân, người bà con xa này thật tốt, bình thường chiếu chiếu cố chuyện trong nhà không ít đâu…”
Dung Ân lúng túng mà gật đầu, xem ra, Bùi Lang thật thường xuyên tới đây, cô mặt mày nhẹ rủ xuống, càng phát ra cảm giác mình thua thiệt mẹ rất nhiều rồi, hơn nữa Bùi Lang nói là bà con xa của mình, vì cái gì, chính là không để cho hàng xóm láng giềng ở giữa truyền ra cái gì lời ong tiếng ve sao? Cô ngước mắt hướng nam nhân lộ ra cảm kích cười.
“Đúng rồi, Tiểu Nam có ở đây không? Chúng ta vẫn còn muốn tìm hắn chơi mạt chược đây…”
Dung Ân nghe được tiếng gọi này, không biết là nên cười hay là cái gì, cô nâng lên khóe miệng, “Hắn sáng sớm đã đi, công ty có việc.”
“A a, ra thế, chúng ta là đi tìm mẹ của cháu, có lẽ các cháu có việc đi ra ngoài, mau đi đi…”
Dung Ân theo thang lầu đi xuống, gió lạnh không kiêng sợ mà thổi vào tới, cô kéo chặt cổ áo lông đi ra ngoài, phía ngoài trắng xoá một mảnh, mấy đường bánh xe hiện lên rõ rang dẫn vào tiểu khu.
Xe Bùi Lang cũng dừng ở dưới lầu, màu đen nồng đậm, cùng tấm tuyết trắng xoá kia hình thành nên cảnh đẹp tươi sáng rõ nét không bì được, “Cảm ơn anh, luôn luôn chiếu cố mẹ của tôi”.
“Không cần khách khí”. Bùi Lang đi ở phía sau, Dung Ân mặc áo màu nâu đậm giày tuyết mặc dù cồng kềnh, nhưng rất ấm áp, người đàn ông giẫm lên vết chân của cô đi về phía trước, cùng đi vào phòng trà kia theo lời Dung Ân nói.
Bên trong quang cảnh thanh nhã, mấu chốt là mới đầu năm mới, không có người nào, rất là vắng lạnh.
Dung Ân rót cho Bùi Lang chén trà, cô không biết như thế nào mở miệng, nam nhân liền dẫn hỏi trước, “Thật lâu không có gặp cô, cuộc sống tốt chứ?”
“Không tốt”. Dung Ân dựa vào ghế dựa sau lưng, “Anh nên biết tôi là cùng ai ở chung một chỗ”.
“Thật xin lỗi”.
Dung Ân sợ run lên, trên mặt do dự, “Tại sao nói như vậy?”
“Tôi đã từng nói qua, tôi sẽ đem cô từ Nam Dạ Tước đưa đi, nhưng đến bây giờ, tôi không có làm được…”
Dung Ân sắc mặt nới lỏng trì hoãn, cầm lấy chén nhẹ nhẹ uống một hớp, “Hắn ở thành phố Bạch Sa đã ăn sâu rồi, muốn vặn ngã hắn, nào có dễ dàng như vậy? Cho dù đưa hắn vào tù, tôi nghĩ cũng giam không được hắn”.
Bùi Lang rõ ràng từ trong mắt cô nhìn thấu bất đồng, dĩ vãng, cô mặc dù chỉ muốn thoát khỏi Nam Dạ Tước, nhưng cũng không có cừu hận hắn, “Đúng, Tước Thức của hắn, thật ra thì chính là bia đở đạn che dấu tội ác tốt nhất, rõ ràng, hắn là đang lúc làm ăn nên, hàng năm còn có thể quyên ra khoản tiền lớn, nhưng mặc dù viện kiểm sát ngầm không chỉ một lần âm thầm lập án, nhưng là không có cách nào…”
Dung Ân nắm chặt trong tay chén trà, Nam Dạ Tước nói không sai, ngay cả Bùi Lang cũng không có cách nào bắt hắn, một cái Diêm Thủ Nghị, ông ấy làm sao lại có năng lực như thế nào?
“Chẳng lẽ, thật chỉ có thể nhìn hắn nhơn nhơn ngoài vòng pháp luật sao?”
Chẳng lẽ, Diêm Việt chết đi cũng chỉ có thể làm như vậy thôi, mặc dù chứng cớ vô cùng xác thực, không phải chết vô ích sao?
“Dung Ân”, Bùi Lang đặt chén trà xuống, hai con mắt lộ ra thâm thuý nhìn thẳng cô, hắn mấp máy khóe miệng, tựa như đang do dự mở miệng như thế nào, “Cô sống ở bên cạnh Nam Dạ Tước lâu như vậy, có nghe qua chuyện hắn có một đĩa CD không?”
CD? Dung Ân ngẫm nghĩ xong, lắc đầu, “Đó là cái gì?”
“Nghe nói, bên trong CD cất giấu toàn bộ xuất thân Nam Dạ Tước, nói cách khác, là bằng chứng phạm tội của hắn, bên trong có giao dịch trước đâycùng tài liệu về thời gian và địa điểm sắp tiến hành giao dịch trong tương lai”, Bùi Lang dừng một chút, con ngươi trong sáng, “Hắn một mình độc chiếm chợ đen, rất nhiều người đã ra vẻ bất mãn, cô cũng nên biết, người có chân trong chợ đen, thủ đoạn đến cỡ nào tàn nhẫn, mặc dù rất nhiều người cũng hi vọng Nam Dạ Tước chết, nhưng thật sự dám xuống tay không có mấy người, cô biết tại sao không?”
Dung Ân ngưng thần, loại chuyện này, cô cho tới bây giờ cũng đều không hiểu, “Tại sao?”
“Cũng là bởi vì kiêng kỵ cái đĩa CD kia trong tay của hắn, hắn có thể ở trong khoảnh khắc tạo dựng Tước Thức, vàochợ đen, phía sau nhất định cường ngạnh vô cùng”, những lời này, Bùi Lang lúc trước cùng Dung Ân đã nói, “Cho nên, không có mười phần nắm ch
Lý Hàng đột nhiên nghe thấy tiếng động, trong tay run lên, vài cuốn sách trên giá sách rơi xuống trên mặt đất, phát ra riếng vang kịch liệt.
Người đàn ông thẳng lưng lên, Dung Ân đi vào bên trong thư phòng, bên trong có một loại hương vị nguyên thủy của cây Đàn hương, thưởng thức của Nam Dạ Tước vĩnh viễn là những thứ hào hoa xa xỉ, một chỗ làm việc cũng trang trí rất xa hoa.
“Anh đang tìm cái gì?”
Khuôn mặt Dung Ân lạnh lẽo, ánh mắt quét qua đống hỗn độn trên mặt đất.
Lý Hàng đưa đôi mắt tối tăm phiền muộn hướng về phía cô, Dung Ân cách hắn rất gần, chỉ thấy người đàn ông quét mắt về phía cửa, về liền đè thấp tiếng nói, “ Tôi đang tìm đồ mà cô muốn tìm”
Dung Ân trợn tròn hai mắt, trên mặt lộ ra vẻ khó tin, cô kinh ngạc liếc nhìn bên mặt của người đàn ông, bỗng nhiên khóe miệng liền gợi lên giễu cợt, Nam Dạ Tước, anh đã thấy chưa, ngay cả người mà anh tín nhiệmcũng muốn đưa anhvào chỗ chết, “Làm sao anh biết tôi muốn tìm thứ gì?”
“Bùi Lang nói cho tôi biết.”
Dung Ân sáng tỏ, cuộc sống của mình, thực giống nhưlà một bộ phim truyền hình trầm bỗng chập chùng, “Anh là cảnh sát ngầm?”
Lý Hàng không nói gì, bởi vì cầu thang dưới lầu đã truyền đến tiếng bước chân.
Nam Dạ Tước đối với hắn và A Nguyên rất tin tưởng không có nghi ngờ, nhưng chuyện CD, chẳng bao giờ tiết lộ cho bọn họ, tiếng bước chân đến gần hơn, lúc người đàn ông tiến vào thư phòng, chỉ thấy Dung Ân đang ngồi xổm trên mặt đất nhặt đồ, còn Lý Hàng thì đứng ở trước bàn đọc sách.
“Các người tại sao lại ở đây?” tiếng nói Nam Dạ Tước để lộ hung ác nham hiểm.
Lý Hàng đang tính toán tìm cái gì lấy cớ, liền thấy Dung Ân đem sách trên mặt đất nhặt lên mới vươn người lên, hướng về phía anh nói “Tôi bất quá chỉ muốn tìm quyển sách xem một chút, anh tại sao lại quản tôi?”
Lý Hàng sợ run lên, nhưng phản ứng cực kỳ nhanh “Đây là thư phòng của đại ca, cô không thể tùy tiện vào.”
Dung Ân đem sách thả lại trên giá sách, Nam Dạ Tước không có kéo cô lại, cho đến khi Dung Ân đi xa, lúc này mới hướng về bên cạnh Lý Hàng “Ngươi cũng ra ngoài đi.”
Dung Ân trở lại phòng ngủ, đi tới trên ban công, tim cô không ngừng đập bùm bụp, cảm giác như sắp nhảy ra ngoài, cực kỳ khẩn trương. Cô thở hổn hển, ngay cả Nam Dạ Tước đi tới gần cũng không phát hiện, người đàn ông cầm lấy hai quyển sách lúc trước đưa tới trước mặt cô, “Cầm lấy xem đi.”
Dung Ân nhận lấy, vừa vặn, là về nội dung thiết kế kiến trúc, sẽ không làm lộ tẩy.
“Nam Dạ Tước, thư phòng của anh cất giấu thứ gì, tại sao ngay cả đi vào cũng không được?”
“Đây là quy tắc của tôi tôi định ra” Nam Dạ Tước ngồi vào bên cạnh Dung Ân, tay phải tự nhiên ôm bả vai của cô, “Tôi không thích người khác làm loạn ở chỗ của tôi, nhưng em thì khác, sau này em muốn vào thì cứ vào.”
Lá gan Lý Hàng thật ghê gớm, cũng khó trách, cơ hội như vậy bình thường rất khó gặp, hắn đi theo bên cạnh Nam Dạ Tước lâu như vậy cũng không có tìm ra được CD, đến tột cùng có thể giấu ở nơi nào chứ?
Người đàn ông dường như nhìn thấy bộ dạng thất thần cô, cũng không biết cô đang tìm cách đưa anh đi vào địa ngục, anh vỗ vỗ bả vai Dung Ân, “Có muốn đi ngủ không?”
“Không cần, tôi muốn ở đây một chút.”
Nam Dạ Tước gật đầu, ở trên mặt cô khẽ hôn sau đó liền đóng cửa phòng rời đi, Dung Ân cong hai chân lên uốn lại tại trên ghế, thật ra thì, cô ngây người một khắc cũng không muốn ở nơi này, Ngự Cảnh Uyển phòng ốc rộng rãi sáng ngời, nhưng lại trống rỗng không có ai, hơn nữa cô ngày ngày phải đối mặt với khuôn mặt kia, cô chỉ sợ chính mình chịu không nổi.
Tựa như cô lúc trước muốn rời khỏi đây, khi đó, cô phải giả vờ náo loạn, làm như vậy để cho Nam Dạ Tước chán nản, mà hiện tại, cô phải giả vờ như từ từ buông xuống thù hận, làm cho anh lơ là tư tưởng, để cho anh một kích trí mạng.
Nam Dạ Tước hẳn là đi ra ngoài cùng Lý Hàng bọn họ đang thương lượng chuyện gì đó, lúc trở lại, liền thấy Dung Ân vẫn ngồi trên ban công, anh nắm lấy tay cô, nói muốn mang cô đi đâu đó.
Đi ô-tô ra ngoài, mới biết được anh muốn dẫn cô đi đâu, là trường tập bắn
Nơi này tựa hồ rất bí hiểm, lúc đến, gió lạnh âm u kéo tới, hơn nữa bên trong không có người nào, Dung Ân giẫm trên mặt đất trơn bóng đi theo bước chân Nam Dạ Tước, từng tiếng giày nện xuống mặt đất nghe cực kì chói tai.
Một cánh tay khác của Dung Ân kéo cổ tay Nam Dạ Tước, “Anh, anh muốn dẫn tôi đi đâu?”
“Sao thế, sợ à?” Nam Dạ Tước nghiêng đầu, Dung Ân ngẩn đầu nhìn mặt của anh, lần đầu tiên phát hiện làn da nhẵn nhụi tinh tế, đường nét rõ ràng gương mặt tuấn tú, ngay cả lỗ chân lông rất nhỏ cũng nhìn không ra, “Còn nhớ rõ trước kia tôi đã nói với em cái gì không?”
“Nói cái gì?”
“Phụ nữ của tôi, tôi phải đem cô ấy nhuộm đen giống như tôi.” Nam Dạ Tước nói xong, liền rất nhanh dùng một chút lực, Dung Ân gần như là bị túm về phía trước, cô mơ hồ cảm thấy bất an, chẳng lẽ, anh cũng muốn làm cô biến thành như anh, hai tay dính đầy tội ác sao?
“Anh đến tột cùng muốn làm cái gì?”
Nam Dạ Tước không nói gì, kéo cô tiến vào thang máy,xuống dưới tầng hầm, lúc cửa thang máy mở ra, trước mắt là một mảnh đen nhánh, Nam Dạ Tước dường như đối với nơi này rất quen thuộc, anh mở đèn lên, Dung Ân mở mắt nhìn lại, mới nhìn rõ ràng được nơi này.
Anh lôi kéo Dung Ân đi tới một cái bàn dài phía trước, mở ra một hộc tủ, sau đó móc ra một khẩu súng, cùng với vài viên đạn, trên bàn có điều khiển từ xa, anh nhấn cái nút màu đỏ, cách đó không xa mục tiêu liền tự động rơi xuống, “ Kỹ thuật bắn là em nhất định phải luyện, nếu như gặp phải nguy hiểm, em cũng có thể tự bảo vệ mình.”
Dung Ân không nghĩ tới, chính mình một ngày có tiếp xúc với súng, Nam Dạ Tước tính toán như vậy, xem ra thật là muốn đem cô giữ ở bên người rồi.
Anh động tác thành thạo đem viên đạn bỏ vào băng đạn, Dung Ân chỉ thấy tay anh linh động, lặp lại vài lần về sau, liền tiến tới phía sau của cô, hai tay xuyên qua thắt lưng Dung Ân, cầm tay dạy cô.
Dung cảm thấy chính mình đang đem vô số viên đạn lạnh như băng nắm trong lòng bàn tay, cái loại cảm giác cứng rắn này, làm cả trái tim cô thình thịch nhảy lên “Đây là súng thật sao?”
Nam Dạ Tước gật đầu, hơi thở nóng rực thổi tới cần cổ Dung Ân, “Đúng, tuyệt đối có thể giết chết người.”
Sau khi lên đạn, người đàn ông đi đến lan can phía trước, cánh tay vung lên, tư thái nhàn nhã hướng về phía mục tiêu liên tiếp bắn mấy phát, thanh âm kia rất vang, Dung Ân kinh ngạc kêu to một tiếng, cái loại xúc động này cũng không phải đơn giản là hai chữ khiếp sợ có thể hình dung. Nam Dạ Tước hài lòng giơ giơ khóe miệng, thành tích tựa hồ không tệ, anh xoay người đem súng lục giao trong tay Dung Ân, “Em thử một chút”
Nói xong liền đi tới bàn dài phía trước, móc ra một khẩu súng khác bắt đầu ngắm nghía.
Dung Ân nhìn chăm chú khẩu súng trong tay, nặng trịch, cô biết loại vật này lợi hại, ban đầu ở Vân Nam, Nam Dạ Tước cánh tay bị súng bắn xuyên, nếu như nhắm trúng …,tuyệt đối có thể một phát mất mạng.
Người đàn ông đưa lưng về phía Dung Ân, thân ảnh cao lớn kéo thành một đường rất dài, cô do dự thật lâu về sau, giẫm ra một bước, tựa như là u linh theo bóng dáng người đàn ông tiến lên, tim Dung Ân khẩn trương mà đập rộn lên, hô hấp tựa hồ cũng bị ngăn chặn, cô đi tới phía sau người đàn ông, tay phải đưa ra hướng tới, đem ngòm súng lục đen chỉa vào huyệt thái dương của người đàn ông!
Nam Dạ Tước đang nạp đạn, ngón tay thon dài của anh dừng lại, mắt phượng hẹp dài nhẹ giơ lên, con ngươi tối đen hiện lên hung ác nham hiểm, điên cuồng vô cùng, anh xoay người, họng súng trong tay Dung Ân liền để ở mi tâm của anh. Dung Ânrất sợ hãi, bởi vì cả cổ tay cô đều run, trên trán toát ra mồ hôi lạnh, cô trợn tròn mắt, bên trong đôi mắt từ từ xông ra hơi nước.
“Em muốn giết tôi?” giọng người đàn ông u ám, có gió từ bên trong cửa sổ thổi qua mặt, tóc màu đỏ rượu tuỳ tiện tán trên trán, có vài sợi thậm chí quét đến đầu ngón tay của Dung Ân, làm cô càng khẩn trương.
Một phát này bắn ra, cô có thể thay Diêm Việt báo thù rồi! Chỉ cần ở mi tâm Nam Dạ Tước xuyên qua một lỗ hổng!!
Dung Ân tự nói với mình, xuống tay đi, là có thể đem hết thảy mọi chuyện kết thúc. Ánh mắt người đàn ông giống như là một cái hố sâu lớn, đem cô hoàn toàn hút vào, Dung Ân điều chỉnh cánh tay bắt đầu lay động, cô vươn ra một cái tay khác, hai cánh tay nắm thật chặc súng lục kia, “Nam Dạ Tước, tôi muốn, tôi thật rất muốn.”
Người đàn ông ánh mắt đã ẩn chứa tức giận, một ngọn lửa, cháy đến hết đôi tròng mắt sáng lên, “ Em biết không? Tôi sống đến tận bây giờ, không ai đánh quá tai tôi, càng không có người nào dám cầm súng chỉa vào đầu của tôi như vậy, Ân Ân, tôi cho em học thứ này là muốn cho em phòng thân, không phải muốn cho em cầm lấy nó chỉa vào tôi!”
Giọng nói anh kịch liệt, tức giận xuyên thấu hai đầu lông mày đụng đến tay Dung Ân, Nam Dạ Tước cũng vừa mới phát hiện, cô ngay cả khóa an toàn cũng không có gạt xuống, anh hoàn toàn có thời gian chiếm lấy súng của cô, nhưng là anh không làm, anh rất muốn nhìn một chút, cô có phải hay không muốn hạ thủ.
Nhưng trên thực tế, anh đã lường trước được, Dung Ân thật không có lá gan này, cô biết rất rõ ràng một phát này i xuống, ai cũng cứu không được anh, nhưng cô thật sự không ra tay! Cô chưa bao giờ giết người, hai tay vẫn cứ run rẩy, ngay cả súng cũng không cầm được nữa, cô từ từ rũ cánh tay xuống, toàn thân vô lực xụi lơ ngồi xuống đất, phía sau lưng, mồ hôi lạnh đã tỏa ra.
Tức giận trong mắt Nam Dạ Tước lúc này mới tiêu tán chút ít, anh cầm súng trong tay Dung Ân, “ Tôi là vĩnh viễn sẽ không đem bóng lưng của mình lưu cho người khác, Ân Ân, em ngay cả tôi nạp vào mấy viên đạncũng không biết, còn muốn giết tôi?”
Dung Ân ngẩng đầu, ánh mắt mơ màng.
Nam Dạ Tước tháo băng đạn rỗng xuống vứt trước mặt Dung Ân, “Vừa rồi nếu em ra tay…, tôi thật sẽ không dung túng nữa, tôi sẽ không bỏ qua cho em.”
Dung Ân đôi môi run run, cô vô lực sụp xuống hai vai, suy nghĩ này của cô, sợ là sớm đã bị Nam Dạ Tước nhìn thấu.
Thân thể giống như rơi vào hố sâu lạnh lẽo, bắt đầu run rẩy, người đàn ông này, cũng không phải là người cô có thể tùy tiện lừa gạt được, anh lúc này rất giống cô, cho dù là Dung Ân anh cũng không tin, bởi vì biết oán hận đó vẫn tồn tại trong lòng cô.
Nam Dạ Tước đi tới trước mặt cô, đem súng trong tay ném trên bàn. Anh ngồi xổm xuống, nâng mặt Dung Ân lên, bắt đầu nhỏ vụn hôn lên, anh nhẹ nhàng cắn khóe miệng của cô, dường như mang chút ít trừng phạt, Dung Ân cảm thấy có chút đau, nhưng tránh né không được, người đàn ông đã có thói quen cầm mặt của cô, cảm giác nắm trong tay như vậy, tâm tình của anh cũng không tệ lắm, chỉ vẻn vẹn vì Dung Ân cuối cùng cũng buông tay.
Cô cũng đã nhìn ra, trông nội tâm cô thầm nghĩ, Nam Dạ Tước, không phải là là tôi không bỏ được, chỉ là bởi vì tôi xuống tay không được, trực tiếp giết anh, tôi làm không được, không hơn.
Đến trưa Dung Ân cùng Nam Dạ Tước kiên trì học cho xong dùng súng, chẳng qua là thương pháp này, không phải chuyện một ngày hai ngày.
Trở lại Ngự Cảnh Uyển, Dung Ân dùng điện thoại của Nam Dạ Tước gọi ẹ, Mẹ Dung lần nữa muốn cô không cần lo lắng trong nhà, nhắc cô bên ngoài nhớ ăn cơm đầy đủ, còn dặn cô chăm sóc tốt Nam Dạ Tước.
Đảo mắt đã đến ban đêm, lúc Dung Ân xuống lầu, liền thấy A Nguyên cùng Lý Hàng đang trong phòng bếp nói chuyện, hai người đàn ông, nhưng khẩu khí hoàn toàn bí bách.
“Nếu không tôi chọn nhé, cậu làm …”
“Đầu óc cậu phát sốt rồi sao, tôi chưa làm qua loại việc này, nếu không chúng ta ra ngoài mua.”
“Không được, đại ca nói làm phải làm…”
“Tại sao anh ta không làm, chúng ta cũng sẽ không, còn có con cá này, ọe chết tiệt…” A Nguên trực tiếp bắt đầu mắng chửi người “Tôi tình nguyện không ăn.”
Dung Ân đi vào phòng bếp, cô cởi áo lông giắt trên ghế, xắn tay áo lên, phối hợp lấy nguyên liệu nấu ăn “Các anh ra ngoài đi, để tôi làm.”
Lý Hàng như được đại xá, xoay người định đi ra, A Nguyên không rời mắt khỏi Dung Ân, đứng ở trong phòng bếp vẫn không nhúc nhích, “Tôi không tin cô, tôi muốn ở lại đây.”
Dung Ân cũng không có tức giận, đem món ăn đặt ở trên bàn, Lý Hàng lôi kéo A Nguyên đi ra ngoài, “Đi thôi, chúng ta đánh bài đi, cậu nói cậu là một người đàn ông, cũng chịu được mùi vị dầu khói sao.”
Phòng bếp ở đây rất lớn, không cần phải nói đến xoay người, ngay cả ở bên trong khiêu vũ cũng dư dả, Dung Ân thành thạo trộn rau quả, lúc làm được một nữa, đã nghe được cửa đóng phía sau lại bị mở ra, cô đem món ăn bỏ vào trong nồi, còn không kịp xoay người, thắt lưng phía sau đã bị người đàn ông ôm.
Phía sau lưng rõ ràng da thịt dán chặt lấy lòng ngực của người đàn ông, Dung Ân vốn là trạng thái thoải mái thoáng chốc trở nên cứng ngắc, Nam Dạ Tước đem cằm khẽ tựa vào vai cô, anh rất thích hưởng thụ loại cảm giác hạnh phúc này, anh nghiêng gương mặt tuấn tú môi mỏng khẽ mở, đầu lưỡi nóng bỏng khéo léo bao lấy vành tai Dung Ân, cô muốn né tránh, nhưng người đàn ông ôm rất có lực, lưỡi theo sát, giống như là dung nham nóng chảy.
Trong nồi món ăn phát ra mùi khét, Dung Ân vội lấy cùi chỏ nhẹ đụng phải bộ ngực Nam Dạ Tước, người đàn ông cũng đã ngửi thấy mùi,chỉ đành phải tha mà buông tay ra.
Cơm tối là bốn người cùng nhau ăn, thật ra thì A Nguyên đối với cô thủy chung không có thiện cảm, cho dù Nam Dạ Tước có cưng chiều cô đi nữa, hắn cũng không có chào đón Dung Ân, thậm chí còn cảm thấy, cô chính là hồ ly tinh, nhưng lời này, hắn ngay trước mặt Nam Dạ Tước đương nhiên sẽ không nói.
Sau buổi cơm tối, Lý Hàng cùng A Nguyên cũng rời đi, nói là đi ra ngoài tìm thú vui. Dung Ân thu thập trên bàn ăn sạch sẽ sau đó lên lầu, người đàn ông ăn cơm xong thì vào thư phòng không có đi ra ngoài, cô rón rén đi tới cửa, đã nghe thấy tiếng Nam Dạ Tước đang nói chuyện, xuyên thấu qua khe cửa, Dung Ân nhìn thấy, hẳn là anh đang cùng người khác nói chuyện phiếm qua video.
Người đàn ông thoải mái tựa vào ghế da, khóe mắt mỉm cười, lúc này đã không có lạnh thấu xương như bình thường, anh nhấc lên một chân, đối diện thanh âm mở ra mà trong sáng, nghe ra là nữ sinh, “Tước, I Love You—”
Dung Ân ngơ ngẩn, chân không cẩn thận đụng phải cửa, Nam Dạ Tước nghe được động tĩnh nghiêng đầu lại, thần sắc tự nhiên hướng về phía đối diện, “Được rồi lần sau lại tán gẫu,…”
“Đừng mà, Tước—”
Nam Dạ Tước tắt video trong mắt vẫn có nụ cười, Dung Ân đi vào bên trong thư phòng, người đàn ông dường như là nhớ tới cái gì đó khôi phục tinh thần lại, trên máy vi tính biểu hiện ra từng dãy số cùng với rất nhiều từ tiếng anh, anh nhấn tắt, một cái khung hiện ra đưa vào mật mã, mười ngón tay thon dài ở trên bàn phím gõ mấy cái, Dung Ân liếc tầm mắt, liền nhớ lấy tới mấy chữ anh gõ, ly0809.
Cô giả vờ như không có chuyện gì xảy ra tiến đến, Nam Dạ Tước đem đồ trong máy vi tính lấy ra ngoài, rõ ràng là một chiếc CD.
“Bọn Lý Hàng đi rồi?”
“Ừ, đi rồi.”
Nam Dạ Tước đem đĩa CD tùy ý đặt lên bàn, vươn tay kéo tay Dung Ân làm cho cô ngồi trên chân của anh, cô làm như không có việc gì xảy ra cầm lấy vật kia, “Đây là cái gì, CD sao?”
“Đúng, đây là CD đặc chê, chỉ có lớn bằng ngón tay cái thôi.”
Thứ bọn họ đang tìm kiếm,hẳn là cái này rồi. Dung Ân không nghĩ tới cô lại có thể dễ dàng nhìn ra nó như vậy, “Bên trông chứa cái gì, phim ảnh sao?”
Nam Dạ Tước cười cười, từ trong tay cô nhận lấy CD xem sau đó bỏ lên trên bàn, “Không, bên trong chứa đựng toàn bộ gia sản của tôi.”
Dung Ân tầm mắt lưu lại ở phía trên, Nam Dạ Tước nghiêng mặt của cô hôn lên, một cái tay đã chui vào phía dưới áo của cô mở ra, đặt tay trước ngực mềm mại của cô bắt đầu xoa bóp, người đàn ông tiếng thở dốc trở nên ồ ồ, lần này anh nghĩ đã muốn cô, rất muốn rất muốn.
Dung Ân đưa tay khướt từ, người đàn ông ôm lấy cô đi tới salon, trầm trọng thân thể đè xuống, chỗ nhạy cảm chạm nhau, cô có thể cảm giác được ẩn nhẫn dục vọng của người đàn ông là bao nhiêu mãnh liệt và cứng rắn.
Cô nhớ lời bác sĩ dặn dò, đặt vòng sau, trong 2 tuần không thể quan hệ, huống chi, cô không hề muốn tiếp xúc thân thể với Nam Dạ Tước.
Cô tránh nụ hôn cấp bách của anh, “ Buông ra, buông, Nam Dạ Tước, tôi không muốn anh đụng đến tôi…”
Người đàn ông giật mình, dục vọng trong đôi mắt bị nước lạnh dập tắt, anh thiếu chút nữa liền quên mất giữa bọn họ còn có chuyện của Diêm Việt vắt ngang, Dung Ân thấy động tác dừng lại, liền dùng sức đẩy ra.
Cô sửa sang lại quần áo xốc xếch, chỉ cảm thấy ghê tởm không dứt.
Nam Dạ Tước ổn định tâm tình, đi tới trước bàn đọc sách, “Em đi ra ngoài trước đi.”
Dung Ân đứng dậy, đi ngang qua phía sau anh, liếc mắt trên bàn cái CD, nó ở trong tầm tay Nam Dạ Tước, có thể đụng tay đến.
Dung Ân trở lại phòng ngủ sau đó khoá trái cửa, qua thật lâu, cô cũng không có ngủ, cô nghe được âm thanh Nam Dạ Tước vặn tay cầm cửa truyền đến, người đàn ông thấy cô khóa trái, cũng không miễn cưỡng, chính mình đi phòng khác ngủ.
Dung Ân tắt đèn ở trong phòn trợn tròn mắt tính thời gian, cô muốn xác định Nam Dạ Tước ngủ rồi sau đó mới đi ra, ước chừng đã qua hai giờ, cô mặc đồ ngủ, rón ra rón rén mở cửa đi ra ngoài.
Đèn bên trong phòng ngủ của anh đã tắt, Dung Ân mang dép đi tới bên trong thư phòng, Nam Dạ Tước không có thói quen khóa cửa, lần này cũng giống vậy.
Cô cẩn thận đi vào, chỉ dám mở đèn êm dịu trên tường, Dung Ân tâm tình khẩn trương đi đến trước bàn đọc sách, xem ra đúng như cô dự đoán,CD khó khăn tìm thấy lại bị Nam Da Tước cất đi, mặc dù biết kết quả là như thế, nhưng trên mặt cô vẫn khó nén thất vọng, mâu quang ảm đạm đi xuống.
Vật kia rất nhỏ, anh nếu thật là cất thì để chỗ nào, thủy chung không có phát hiện.
Dung Ân ánh mắt rơi vào trên bàn máy vi tính, lúc trước, một câu nói I Love You giông như cái ghim đâm vào lòng cô, cô đã sớm nói, bên ngoài Nam Dạ Tước không thể không có người khác. Hơn nữa thấy vẻ mặt của anh như vậy, người đó, nhất định không phải người có cũng được không có cũng không sao.
Ác ma trở về