All In Love
Chương 19
#125
Sự khác biệt duy nhất giữa trước và sau khi cưới là, Từ Vi Vũ: “Vợ ơi, nấu cơm cho anh đi, là yêu cầu hợp pháp đấy!”
“Tình yêu, mua quần áo cho anh đi, anh hết quần áo mặc rồi, yêu cầu hợp pháp!”
“Vợ, tối nay xem phim nhé, yêu cầu hợp pháp đấy!”
“Thanh Khê này, hát tình ca cho anh đi, yêu cầu hợp pháp, yêu cầu hợp pháp nhé!”
Rất nhiều lần, tôi phải cố gắng lắm mới không có hành vi “xử lý” phạm pháp với anh.
“Anh ngồi yên một lúc có được không?”
“Không, tất cả các yêu cầu trên đều được “Luật hôn nhân Cộng Hòa Nhân Dân Trung Hoa” bảo vệ.”
Tôi cười lạnh một tiếng: ““Luật hôn nhân” còn rảnh rỗi quản lý cả mua quần áo, xem phim cơ à?”
Khi lặng lẽ ra chỗ khác, anh còn không quên lẩm bẩm: “Điều ba Luật hôn nhân: Nghiêm cấm bạo lực gia đình và các hành vi ngược đãi, ruồng rẫy giữa các thành viên...”
Tôi không biết nên khóc hay nên cười.
#126
Chơi game với Từ Vi Vũ, tôi chơi nick Loli, bảo anh “kéo” giúp nên Vi Vũ nhận tôi làm đồ đệ. Chơi được hai tháng, đang yên đang lành thì tên dở hơi này đòi huỷ quan hệ sư đồ.
Loli: Em có được hỏi nguyên nhân vì sao không?
Người lớn: Không muốn bị chụp mũ “loạn luân”.
Loli: ...
Có điều, huỷ quan hệ sư đồ xong vẫn không kết hôn được. Vì hệ thống nhắc nhở, nhân vật Loli không thể kết hôn.
Vi Vũ suýt phun máu!
#127
Ra ngoài, thấy tôi mải tò mò ngó nghiêng một chiếc xe thể thao nổi bật trên đường, người ngồi ghế lái phụ nghiêm túc: “Nhìn biển số xe cái biết ngay. Thành phố mình có một đám con ông cháu cha chỉ biết ăn chơi trác táng, uống rượu hút thuốc rồi đi gây chuyện, chúng nó thường lấy biển số xe 777, em thấy có ngu không? Khụ, vấn đề chính là, em đừng có nhìn nữa. Thích thì nhìn anh đây này, hiện thân của cái đẹp và chính nghĩa đấy!”
Một câu đạp đổ cả đống người, còn không quên tâng bốc bản thân lên tận trời xanh.
#128
Không gì mệt mỏi bằng đi dạo phố với Từ Vi Vũ. Căn bản vì thẩm mỹ khác nhau, đôi khi tranh luận ỏm tỏi chỉ vì một bộ quần áo hoặc một đôi giày. Vi Vũ: “Anh mặc bộ này đẹp không?” Tôi: “Như thằng đầu đường xó chợ.” Đại ca, không phải ai cũng mặc được sơ mi hoa đâu.
Vi Vũ: “Ô cái váy này đẹp đấy, honey, em thử đi.” Tôi: “Khi em chết.”
Tôi: “Anh mặc bộ âu phục đen kia xem?” Vi Vũ: “Nhìn như đưa đám.”
Đó là lí do vì sao tôi rất ít khi đi mua sắm với anh, bạn tôi cảm thán: “Hai đứa chúng mày có thể nhìn nhau vừa mắt đã là kỳ tích rồi.” Tôi rất đồng ý.
#129
Đang làm việc, chat QQ với Từ Vi Vũ, gõ nhanh quá nên nhầm thành: Làm không?
Vi Vũ: Giữa ban ngày ban mặt?! (icon nũng nịu)
Tôi: Em gõ nhầm, là có onl không?
Một lúc lâu sao anh mới nhắn lại: Chết rồi! (icon hộc máu ngã xuống đất)
Tôi: Em hỏi này, đầy tháng thì tặng gì?
Vi Vũ: Tiền?
Tôi: Ngoài tiền ra thì tặng gì?
Vi Vũ: Trang sức?
Tôi: Cái gì ý nghĩa một tý ấy.
Vi Vũ: Máy tính, di dộng?
Tôi: Thôi, em hỏi nhầm người.
Vi Vũ: Khách hàng đừng đi, ở lại chat thêm tý nữa!
Tôi: Anh rảnh lắm à?
Vi Vũ: Làm xong hết việc hôm nay rồi.
Tôi: Thế đọc thêm sách, bồi dưỡng tình cảm và phẩm chất đạo đức đi, đừng để bản thân thô tục như thế nữa.
Vi Vũ: ...
#130
Đồng nghiệp hay nhờ tôi mua hàng trên mạng, thẻ của tôi chưa mở dịch vụ ngân hàng online nhưng Vi Vũ đăng kí rồi nên tôi thường dùng thẻ của anh. Đó là vì sao mỗi khi mua đồ, điện thoại anh thường nhận được tin nhắn thông báo đã chi bao nhiêu bao nhiêu tiền. Có lần, vừa mua xong giúp một đồng nghiệp, đang nhận tiền mặt cô ấy đưa thì anh gọi điện đến, nói: “Vợ, em cứ như thế là không được, cần tiền phải bảo anh chứ.”
#131
Đi dạo sau bữa cơm chiều, Từ Vi Vũ đứng sau lưng tôi nói nhỏ: “Điện thoại anh để trong túi em nhé.” Rồi thò tay mở túi tôi đang đeo, ai ngờ bị một bác bên cạnh nhìn thấy, hét ầm lên: “Có trộm!”
Từ Vi Vũ mặt nhăn tít, quay lại: “Cháu đang cất đồ mà bác.”
Không hiểu sao tôi bật cười.
Bác ấy xấu hổ bỏ đi, tôi quay lại trêu anh: “Chắc nhìn anh gian quá nên người ta mới hiểu lầm?”
“Đâu nào? Trông anh chính trực, ngay thẳng thế này cơ mà.”
“Em chẳng thấy đâu cả.”
“Đấy là vì em không nhìn cẩn thận ấy chứ.”
Tôi nghĩ thầm, nhìn cẩn thận mới thấy anh 100% là lưu manh, tính tình thì càng...
#132
Tản bộ xong lên quảng trường xem các cô các bác khiêu vũ, bỗng có một cô gái xinh đẹp bước đến hỏi Vi Vũ: “Anh đẹp trai, cho em gọi nhờ cuộc điện thoại được không?”
Vi Vũ quay lại: “Một, nếu em muốn xin số, anh chắc chắn sẽ không cho, vợ anh đứng ngay đây này. Hai, nếu muốn lừa đảo, anh là cảnh sát đấy.”
Cô gái dứt khoát đi luôn.
Tôi nghiêng sang phía anh hỏi: “Anh là cảnh sát?”
““Đá bóng gần biên” ấy mà.”
Tôi hỏi: “Sao anh không cho người đẹp số điện thoại?”
“Vì anh sợ vợ.”
Đứng được một lúc, thấy các cô các bác nhảy tương đối đơn giản, Vi Vũ hào hứng: “Anh lên nhảy cùng nhé.”
“Đừng làm mất mặt.”
“Còn lâu, nhìn là thấy so easy, xem này!” Rồi chạy xuống cuối hàng nhảy theo mọi người.
Cũng tàm tạm, may ra thì theo kịp.
Nhưng có đời thuở nào một chàng trai lớn đùng rồi còn mặc áo gió đứng lắc lắc giữa các bà các mẹ không, nổi bật quá tôi không nhìn được nữa mới vẫy tay: “Về mau.”
“Vợ, em cũng lại đây!”
“Nhanh, còn vào siêu thị trái cây mua nước hoa quả.”
Mãi mới gọi lại được, anh tí tởn khoe khoang: “Bác gái đứng trước khen anh nhảy đẹp lắm, còn dặn mai đến tiếp cơ mà.”
Tôi: “Thế mai anh đến một mình nhé.”
Vào cửa hàng bán hoa quả, chàng trai họ Từ lại đòi mua anh đào, tuyết liên... Mấy thứ đắt nhất, tôi bảo: “Ăn chẳng khác táo quýt lắm, giá trị dinh dưỡng cũng tương đương.”
“Nhưng anh đào nhìn đẹp.”
“Anh mua để ăn hay để nhìn?
“Nhìn trước rồi mới ăn chứ, hơn nữa, phụ nữ ăn anh đào còn bổ máu, dưỡng da, giải độc, nhìn đi, anh lúc nào cũng chỉ nghĩ cho em thôi.”
#133
Nửa đêm có người gọi điện thoại, tôi nhấc máy, là giọng nam, không nói tiếng Trung, rất khó hiểu, nhìn kỹ lại thì là điện thoại của Từ Vi Vũ nên tôi gọi anh dậy, đưa điện thoại, anh nói được hai câu thì cúp máy, tôi hỏi: “Người ta nói gì thế?”
Vi Vũ: “Không biết, anh định bảo nói tiếng Anh nhưng nhìn đồng hồ muộn rồi nên dặn mười tiếng sau gọi lại, người không để ý giờ thế giới là người đáng ghét nhất, nhỉ?”
Tôi: “Anh ngủ không tắt máy được à?”
Vi Vũ: “Sợ có người gọi đến.”
Ngủ một lúc, anh sấn tới: “Nhân đêm hôm khuya khoắt không gió không trăng, ta làm một lần đi?”
“Em buồn ngủ.”
“Làm một tý là tỉnh ngay!”
“Không ngủ đủ giấc là mai lại ngủ gật cho xem.”
“Thế xin nghỉ.”
“Không nên “buông thả quá độ”.”
“Ô cái này nghe hay đấy.”
Tôi vừa mở cửa phòng sách thì thấy Từ Vi Vũ đang cãi nhau với em trai... Qua webcam.
Vi Vũ: “Hồi cấp 3 anh toàn cạo hết đấy thôi, đây tự tin trời sinh nghiêng nước nghiêng thành, có cạo trọc vẫn là trai đẹp. Ai như tóc em, thấy răng không thấy mắt, chẳng khác gì thằng nhóc trong tiệm uốn xù.”
Em trai: “Tôi cắt đầu này hết 50 bảng Anh đấy!”
“Ô thế ra đầu em chỉ đáng giá 50 bảng Anh à.”
“Anh có ý gì?”
“Em còn muốn anh nhắc lại rằng đầu em chỉ đáng giá 50 bảng Anh à?”
“Tôi không nói chuyện với anh nữa, gọi chị tôi vào đây! Chị tôi đâu? Ai cho anh dùng máy tính của chị tôi! Bảo chị tôi vào nói chuyện với tôi! Còn anh đi chết đi!”
Tôi: “...”
Vi Vũ quay lại cáo trạng: “Sao em trai em cứ thích mắng chửi người khác thế.”
Tôi: “Chịu thôi, nhà không dạy tốt.”
Vi Vũ: “Sao lại thế được, là do nó học dốt thôi!”
Em trai bên kia ríu rít gọi “chị chị chị” tôi vòng sang hỏi nó: “Sao?”
Em trai: “Hai hôm nữa em về, chị có muốn mua gì không?”
Vi Vũ: “Chị em cần gì đã có anh mua, không đến lượt em xen vào, nơi nào lạnh thì phắn đến đấy.”
Em trai: “Anh đến nơi lạnh thì có ấy! À không, phải là nơi nóng cho nóng chết anh đi, hun thành heo sữa quay thì càng tốt!”
Vi Vũ: “Dù người nướng chín cũng không thành heo, đây là kiến thức căn bản, em học xong tiểu học chưa?”
Em trai: “Anh chưa học xong tiểu học thì có!”
Tôi: “Hai người im lặng một lúc có được không?”
Vi Vũ cười ha ha: “Vui lắm.”
Em trai: “Đồ mặt dày!”
Tôi: “Thôi, hai người cứ “yêu nhau lắm cắn nhau đau” tiếp đi, em ra ngoài xem TV.”
Cặp vợ chồng son kia: “...”
#135
Em trai rất thân với cậu anh họ lớn hơn nó hai tuổi, cứ về nhà là lại dính lấy nhau. Có lần tôi đi qua thấy em họ đang xoa đầu em trai, cười kiểu “chú biết anh đang nghĩ gì rồi đấy”. Nhưng em trai bốp một câu: “Anh có gì thì nói luôn đi, trán em có phải Touch Screen đâu!”
Em họ thì thầm: “Bảo mày mua cái ấy ấy về cho anh mà?”
Em trai: “Cái gì cơ?”
“Chậc, cái ấy ấy.”
“Vật cấm á? Anh nghĩ em mang được lên máy bay à?”
Tôi cất giọng: “Mang cái gì?”
“Không, không, không! Chị họ, em đi đá bóng với Tử Hạo, tý ăn cơm mới về.”
Em họ vừa ra ngoài đã thấp giọng mắng em trai: “Vật cấm cái gì? Apple là vật cấm à?! Tý thì chết, anh rể mày là cảnh sát đấy.”
Em trai: “Cảnh sát quái gì!” Phần sau không nghe rõ nhưng chắc chắn không phải ý đẹp lời hay.
#136
Em trai mới học lái xe nên khi ra ngoài, người cầm lái là nó, đi chưa được 10m Vi Vũ đã: “Làn xe bên phải, chạy làn xe bên phải!”
Em trai: “Anh nói lắm thế không biết!”
“Em không đi sai thì tội gì anh phải nói, ai bắt em ngu đâu.”
“Ở nước ngoài tôi toàn lái ở làn trái, anh ngu thì có ấy!”
“Nói không lại thì đừng chửi người ta, gà lắm, nhìn đường cẩn thận đi.”
Chưa quá 50m, Vi Vũ: “Chị gái ơi, làn bên phải!”
Em trai: “Chị chị con em anh ấy!”
Tôi: “...” Có vẻ như quan hệ hơi phức tạp.
Em trai quay sang tôi: “Chị, chị làm cho anh ta ngậm miệng lại đi, ồn chết!”
Tôi: “Chị quen rồi.”
Hai người còn lại: “...”
#137
Mẹ mới mua một con chó con, em trai rất thích vật nuôi, cứ ở nhà là yêu chiều đủ kiểu. Có một sáng, đi qua phòng nó, cửa đang mở, còn cậu em tôi ngồi trong phòng nói chuyện với chó con: “May I help you?... No? OK, Can you help me?” Mặc quần áo - ing...
Nghỉ hè em trai ở nhà, không biết làm gì nên chơi game giết thời gian, mẹ tôi thấy thế hỏi: “Nó còn cứu chữa được không?”
Tôi chưa kịp trả lời thì cửa phòng sách bật mở, em trai gọi với ra: “Con tính cả rồi, hai người cứ yên tâm!”
Tối, tôi tò mò hỏi: “Em tính cái gì?”
Em trai: “Chơi game phải cầm bằng hai tay, giờ tay em lên cơ đến nơi rồi.”
Tối dắt chó đi dạo với em trai, cả đường chỉ nghe thấy nó thủ thỉ: “Hôm nay mày ăn no chưa?”
Chó: “Gâu.”
“Chưa no à, tao bảo mày ăn nhiều vào sao mày không ăn? Bao giờ cũng thế, lúc cho thì không ăn, tý lại kêu, chỉ khổ thân tao!”
Tôi nghe vậy bật cười.
Em trai tiếp tục: “Mày phải ngoan vào nhé, sau này mới được hưởng thụ.”
Chó: “Gâu gâu!”
Em trai: “Ngoan lắm! Gọi một tiếng đại ca xem nào.”
Chó: “Ẳng ẳng gâu.”
Em trai: “Giỏi! Tý về tao dạy mày chơi game nhé.”
Chó: “Gâu gâu gâu!”
Tôi: “...”
#138
Em trai chat với bạn, tôi đứng sau nhìn một lúc, thấy nó nói: You mum's (sau mới biết là ‘mẹ cậu’) balabala (toàn tiếng Anh). Đối phương trả lời: Phải là your mum...
Em trai: “Em ghét nhất là khác biệt văn hoá!”
Tôi vỗ đầu nó: “Nói năng để ý một tý.”
Em trai quay lại: “Ơ, ở lớp, em là đứa văn minh nhất đấy.”
“Chị không tin.”
“Thật mà, em không bao giờ nói fuck luôn, toàn nói shit.”
Tôi câm nín, đúng là “kẻ tám lạng, người nửa cân”.
#139
Đi siêu thị với Từ Vi Vũ và em trai, tuy chẳng được mấy lần, nhưng lần nào cũng được phen “chấn động”.
Vi Vũ: “Em đẩy xe đi.”
Em trai: “Anh nhìn em giống chân cu li đẩy xe lắm à?”
Vi Vũ: “Cũng phải, rồi, thế ngồi trong xe đi.”
Em trai: “Anh đi chết, đi chết luôn đi!”
Tôi dứt khoát đẩy xe đi trước.
Mua nước trái cây, em trai: “Hè nhiều nước trái cây lắm, mua nhiều nhiều tý chị nhé?”
Vi Vũ: “Không tiêu không biết tiếc tiền.”
Em trai: “Tôi bảo chị tôi tiêu chứ có bảo anh đâu, nói lắm làm gì!”
Vi Vũ: “Giờ anh với chị em là vợ chồng hợp pháp, sử dụng tài sản chung.”
Em trai: “Thế thì tôi là em trai hợp pháp! Anh đi chết đi!”
Vi Vũ: “Suốt ngày bảo anh đi chết, em không còn câu nào mới hơn à?”
Em trai: “Chị!”
Tôi đang bận chọn táo.
Mua hải sản, Vi Vũ: “Thanh Khê, mua tôm đi, anh muốn ăn tôm.”
Em trai: “Em không ăn hải sản đâu, ăn cái là lên dị ứng luôn.”
Vi Vũ: “Em dị ứng liên quan gì đến anh.”
Em trai: “Tôi nói với anh à! Chị, em không ăn hải sản.”
Vi Vũ: “Anh muốn ăn!”
Tôi: “Mua cả hải sản lẫn thịt bò, hai người của ai ăn nấy được chưa?”
Em trai và Từ Vi Vũ gần như đồng thanh: “OK, vốn chuyện rất đơn giản, tại anh/em cứ phức tạp hoá lên đấy!”
Mua vật dụng hàng ngày, Vi Vũ: “Dầu gội đầu sắp hết rồi phải không, mua thêm nhé?”
Em trai: “Em chỉ dùng loại XXX.”
Vi Vũ: “Em không ở nhà anh, ai quan tâm em dùng loại gì, mà dù em có ở, anh cũng không mua cho em.”
Em trai: “Tôi nói với chị tôi anh cứ xen vào làm gì!” Lại bắt đầu khua môi múa mép.
Nói đi nói lại, cãi mãi không hết cũng coi như là kỳ tích phải không?
#140
Em trai ở nhà (nhà bố mẹ tôi) bỗng nảy ra ý tưởng nuôi cá vàng, hôm ấy nhà chỉ có mình Vi Vũ, thấy anh ra ngoài, nó miễn cưỡng lắm mới nhờ anh mua hộ năm con, còn “công tư phân minh” đưa tiền trước.
Hôm ấy về, tôi nghe thấy tiếng nó: “Đền tiền!”
Hoá ra trên đường mua về chết mất hai con.
Em trai: “Anh đền tiền đi, chết hết cá của tôi rồi!”
Vi Vũ thản nhiên đáp lại một câu: “Đầu tư quá mạo hiểm.”
Em trai: “...”
Ba con còn lại nuôi trong bể cá rồng của cha mẹ tôi, năm phút sau, ba em cá vàng yên vị trong bụng cá rồng.
Vi Vũ: “Gặp nhiều người ngu rồi nhưng chưa thấy ai ngu như vậy, em không biết cái gọi là “cá lớn nuốt cá bé” à?”
Em trai sắp tức điên: “Tôi bảo anh mua bể, anh nói nuôi trong ấy được rồi, nuôi cùng nhau càng dễ sống cơ mà!”
Vi Vũ: “Nói thế mà em cũng tin à? Rõ ràng anh còn nói, cá rồng cùng thời đại với khủng long, môi trường lúc tốt lúc xấu, khủng long còn bị tuyệt chủng đủ thấy cá rồng kinh khủng thế nào, vậy mà em còn dâng mấy con cá vàng nhỏ nhoi yếu ớt đến tận miệng chúng nó. Do sự ngu của em hại chết chúng nó cả thôi, ôi mới tàn nhẫn làm sao.”
“Anh đi chết đi!” Phòng ngủ thành bia đỡ đạn của nó, cửa sập cái uỳnh!
Tôi nhìn Từ Vi Vũ, anh cười: “Anh mua bể cá nhưng trên đường làm rơi vỡ phải đi tìm túi, chạy 50m mới xin được túi nilông trong cái cửa hàng bé tý, lúc đổ nước vào thì đã chết mất hai con rồi.”
Đây gọi là... Tình yêu thầm lặng sao?
Ngày hôm sau, Vi Vũ mua lại cá vàng cho em trai, có cả bể cá: “Không cần tiền của em, gọi một câu “anh rể” là được.”
Em trai: “Lượn!”
Vi Vũ: “Cái thằng này.”
#141
Em trai lái xe, tốc độ vẫn rùa bò như cũ, Từ Vi Vũ không ngừng xoáy vào vấn đề này. Anh làm dáng nằm dài trên ghế sau châm chọc: “Anh đạp xe còn nhanh hơn em lái.”
Em trai: “Thế anh xuống mà đạp xe, ai bắt ngồi đây đâu!”
“Thế thì phải có xe đạp chứ, với lại anh đang nằm, không phải ngồi.”
Em trai mắng: “Boring!”
Từ Vi Vũ: “Ô còn chơi tiếng Anh cơ, vợ, yêu cầu phiên dịch.”
Tôi hoàn toàn bó tay.
Từ Vi Vũ: “Cố Tử Hạo, cái tên này chẳng liên quan gì đến chị gái cả! Vì chị sinh ra có màu tím à? Rồi gió xuân lồng lộng? Chị sinh vào mùa xuân?”
Em trai: “Anh xuân thì có ấy!”
Vi Vũ: “Nói chuyện đàng hoàng với em, em cũng chửi, em là giống gì thế?”
Tôi: “Nhắc nhở một tý, em cùng cha cùng mẹ với nó đấy.”
Vi Vũ: “Tre đẹp đầu tiên cũng là măng xấu.”
Em trai: “Anh mới là măng xấu ấy!”
Tôi: “Em lái xe đi, Từ Vi Vũ anh bớt nói vài lời được không.”
Vi Vũ: “Không nói thì anh hát nhé? Em gái Tử thích nghe bài gì?”
Cãi nhau đến tận nhà hàng.
#142
Vừa ngồi xuống, Vi Vũ đang gọi đồ thì em trai có điện thoại, toàn nói bằng tiếng Anh, người phục vụ đứng cạnh tò mò nhìn sang, Vi Vũ: “Thấy chưa, ra nước ngoài chỉ giỏi mỗi thế.”
Em trai ngắt điện thoại xong bắt đầu cãi tay đôi: “Bạn tôi không biết tiếng Trung, được chưa, mà anh cũng đi du học Đức còn gì? Hừ, Đức, quê của Hitler, tôi khinh.”
Vi Vũ lắc đầu nhìn nó: “Vô văn hoá thật là đáng sợ, quê của Hitler không phải ở Đức, ông ta sinh ra tại Áo.”
Em trai: “...”
Tôi: “...” Được phổ cập giáo dục.
#143
Hè năm ấy tôi bỗng được thành phố thưởng cái gì gì đó... Trước khi lên nhận giải, nghe thấy em trai hỏi Từ Vi Vũ: “Chị tôi được giải thưởng mà anh không thể hiện gì à?”
Vi Vũ: “Tối qua anh cố gắng thể hiện rồi, chẳng qua em không thấy thôi.”
Tôi: “...” Đừng có nói mờ ám như thế chứ? Hôm qua anh chỉ vươn cổ vịt hát mấy bài thôi mà!
#144
Hết hè, em trai về trường.
Từ Vi Vũ với nó vẫn tiếp tục đấu võ mồm ở cự ly xa. Và tôi là loa truyền tin.
Nhận xét mới nhất của em trai dành cho Từ Vi Vũ là: Đồ tà môn ma đạo đeo mặt nạ chính nghĩa.
Tôi chuyển lời, Vi Vũ nghe xong cười lạnh: “Không đánh lại được thì nói xấu cay độc à, vẫn còn non lắm.”
Em trai nghe xong, hừ lạnh: “Cậy lớn bắt nạt bé, anh hùng hảo hán cái vẹo gì!”
Từ Vi Vũ nghe xong, cười lạnh: “Nói bao nhiêu lần rồi, ông đây không phải anh hùng.”
Em trai nghe xong, mắng: “Bảo anh ta đi chết đi!”
Từ Vi Vũ nghe xong, cười lạnh: “Tưởng thế nào ai dè chỉ biết chửi suông, quá kém.”
May mà hai người họ không ở cùng một nhà, chứ không một ngày cãi nhau, ba ngày đánh nhau tôi cũng chẳng lấy làm lạ.
Mà mình có vẻ hơi giống “người xấu” thì phải?