Ai Chạm Vào Sứ Trước

Chương 52

"Đoán được rồi à?" Lương Phong cười nhướng mày. "Trong đầu anh không có cái thứ gì sạch sẽ cả, em nhìn đó đã đoán được rồi." Bách Trầm Tùng ngẩng đầu uống nước: "Đã rửa sạch hết rồi." "Anh..." Miệng Lương Phong đang nhai thịt đột nhiên ngừng lại: "Nếu không còn lấy đồ bẩn hay sao? Anh nào có đam mê đó?" Bách Trầm Tùng bĩu môi: "Ai biết được." "Ăn cơm nói mấy thứ này." Lương Phong chạm mũi chân vào cậu, cười cao giọng: "À?" Bách Trầm Tùng gắp miếng bánh dày dùng sức đút vào miệng anh: "Anh bắt đầu trước, mau ăn cơm đi." Miệng Lương Phong bị đút đồ ăn nói không rõ: "Bẩn *&*%." "Hả?" Bách Trầm Tùng ở đối diện nhìn anh bị chọc cười. Lương Phong nuốt một ngụm: "Anh nói..." Nói tiếp được nửa lại bị Bách Trầm Tùng ra sức đút cho miếng nữa, Lương Phong nhịn câu đó cả buổi nói không ra được, cúi đầu ăn hết hai bát cơm, không để ý tới cậu nữa. Bách Trầm Tùng cười đã rồi, thò đầu: "Ăn bánh pudding không?" Lương Phong không nói chuyện. Bách Trầm Tùng lại dùng mũi chân chọc anh: "Ăn không? Bảo bối." Lương Phong nghe được tiếng này thì không chịu nổi, tức giận gì chứ, ngẩng đầu đáp câu "Có ăn". Đang ở trong góc, không có người nhìn, nếu không ai nhìn thấy cũng cảm thấy ngại phát hoảng. Bách Trầm Tùng cầm cái thìa đút cho Lương Phong, còn mở miệng vừa cười vừa thì thầm gọi tiếng bảo bối, giống như dỗ em bé vậy. Vừa giỡn vừa cơm nước xong xuôi, ngước mắt lên đã xế chiều, hai người đi bộ trên đường, chuẩn bị tới công viên, vừa khéo cho tiêu cơm. Ánh chiều tà chiếu lên đường, Bách Trầm Tùng ngửi được vị ngòn ngọt bên đường, trong lòng ấm lên, ngõ nhỏ có bán bánh bông lan, người xếp thành hai hàng. Quán cơm ven đường có đầy người ngồi, trời nắng nóng quạt quay, hơi nóng do nấu mì bốc lên, nhà nào cũng toàn là khói lửa. Lương Phong nói gần đây tình hình quán khá tốt, dọc đường đi hai người trò chuyện linh tinh, rất thong dong. Lương Phong nhìn xung quanh không có người bèn thò tay nắm lấy tay Bách Trầm Tùng, cọ lấy đốt ngón tay cậu, cúi đầu nhìn mà cười: "Đen đi không ít." "Trời lạnh là đỡ thôi, em che rồi sẽ trắng lại." Bách Trầm Tùng cười cười. Lương Phong nghiêng đầu nhìn sang bên cạnh Bách Trầm Tùng, nhìn rất chăm chú. "Làm sao thế?" Cậu quay đầu nhìn theo, là cửa hàng trang sức bán vàng bạc. Lương Phong nói muốn vào xem thử. "Từ khi nào anh lại thích những thứ này thế?" Bách Trầm Tùng nói thì nói nhưng vẫn đi vào theo. Nhân viên rất nhiệt tình, trong cửa hàng có mở điều hòa, không có khách. Hai người vừa vào đã bị bao vây. Lương Phong nói chỉ xem thử. Hai người xem dọc theo tủ kính dựa vào cửa vào bên trong, nhìn từ vòng cổ rồi vòng tay. Bách Trầm Tùng không có hứng thú với đống đồ này, Lương Phong thích thì cậu xem cùng thôi. Cứ thế đi tới quãng sau, Lương Phong chợt dừng bước sau đó ngẩng đầu hỏi: "Thích cái nào?" Lúc này Bách Trầm Tùng đang quay người nhìn mèo thần tài trong cửa hàng, bị anh gọi thì giật mình quay đầu: "Dạ?" Cậu cúi đầu nhìn, không nói nửa câu, cứ thế sững ra. Trong tủ kính toàn là nhẫn. Lương Phong cứ thế nhìn theo cậu, Bách Trầm Tùng ngơ ngác ngẩng đầu nhìn anh, hai ánh mắt chạm nhau một lúc lâu vẫn không nói chuyện. Sau đó vẫn là Lương Phong mở miệng: "Bảo em xem xem cái nào đẹp chứ đâu ép em làm gì đâu, sợ thành như vậy rồi." "Không có." Bách Trầm Tùng khẽ ho một tiếng, cúi đầu nhìn chăm chú, chỉ vào một chiếc nhẫn viền rộng ở bên trái, kiểu dáng lại khá đơn giản, bên dưới có khắc hoa văn, nhìn có vẻ rất tinh xảo. Lương Phong gật đầu, vẻ mặt thật sự giống như chỉ đến xem cho biết, nói câu: "Cũng được." Anh ngẩng đầu cười cười, vỗ bả vai Bách Trầm Tùng: "Đi thôi." Trong lòng Bách Trầm Tùng cảm thấy như bị dẫn dắt, cùng đi ra ngoài, tiếp tục đi về phía công viên. "Sợ thế à?" Lương Phong đột nhiên quay đầu hỏi. Bách Trầm Tùng biết anh đang nói đến chuyện gì, hình như ban nãy phản ứng của cậu khá lớn: "Không, chỉ là chưa nghĩ tới, có phần không kịp phản ứng." Bên hồ nước trong công viên có một chiếc ghế dài, Lương Phong chỉ chỉ, đi qua ngồi, cười cười dựa vào ghế như giỡn: "Nếu anh muốn đeo cho em thật, em có bằng lòng không?" Bách Trầm Tùng nhìn anh rất lâu, tay thoáng xoắn vài cái, nhìn hồ đằng trước, nói: "Đeo chứ." Lần này Lương Phong sững sờ. Bách Trầm Tùng cười, tay vỗ lên đùi anh: "Chính là lời hứa hẹn, phải cho chứ." Cánh tay Lương Phong khoác lên bả vai cậu, ôm lấy người, mặt áp lại gần nhìn Bách Trầm Tùng cẩn thận: "Đời trước anh đã làm việc tốt mới nhặt được bảo bối là em này chứ." Bách Trầm Tùng nghe mà cảm thấy ê răng, dựa vào chiếc ghế sau lưng, lười biếng thổi phù phù. Thỉnh thoảng nghiêng đầu nhìn Lương Phong, cậu bỗng há miệng nói một câu: "Ở bên anh, em rất yên lòng, không thể nói rõ cảm giác nhưng rất thả lỏng." Tay Lương Phong khoác lên, cười véo véo tai cậu: "Vậy được rồi." Mặt trời cứ thế chầm chậm đi xuống, mang đi chút ánh nắng chói mắt cuối cùng này đi. Bách Trầm Tùng thì thầm: "Anh đừng đi nữa." Tiếng nói quá nhỏ, Lương Phong không nghe rõ: "Hả?" Bách Trầm Tùng nghiêng đầu cười: "Em nói anh không đi nữa là không kịp đó, mai lại không dậy nổi." Lương Phong cười đứng dậy kéo tay cậu: "Mong anh đi à?" Bách Trầm Tùng cúi đầu giật khóe miệng, không nói chuyện. Hai người về, trời đã tối đen, nếu Lương Phong mà không đi nữa thì chắc chắn sáng mai không dậy nổi. Bách Trầm Tùng đứng bên cạnh xe nhìn anh lên xe, khoác cánh tay lên cửa sổ xe, thở ra một hơi, nắm tay nới lỏng, đúi túi cười cười: "Đi đường cẩn thận nhé, anh, qua thời gian nữa rồi em đi thăm anh, có chuyện gì thì gọi điện thoại." Cậu thoáng ngừng: "Ăn uống cho đàng hoàng, ít nhìn máy tính..." Cái miệng kia giống như mở máy hát, không dừng lại được. Lương Phong cứ thế nghe, mãi không cắt ngang. Cuối cùng anh đột nhiên nói một câu: "Cuối cùng cũng nói nhiều hơn rồi." Trước kia Bách Trầm Tùng đến cả tiếng anh cũng không muốn gọi, mở miệng gọi một tiếng Lương Phong, mỗi lần chỉ nói một câu đi đường cẩn thận. Bách Trầm Tùng cúi đầu cười, đèn đường trên đỉnh đầu đột nhiên vụt sáng, cả người cậu được bọc trong ánh sáng mờ nhạt. Xe chuẩn bị lăn bánh, Bách Trầm Tùng đột nhiên nói một câu: "Yêu anh." Lương Phong lập tức phanh lại, quay đầu nhìn câu, khóe miệng cong lên cười: "Ơ?" Bách Trầm Tùng quay người: "Mau lượn đi." Anh lại đạp xuống chân ga, cười mắng: "Nhóc con hư ghê." Bách Trầm Tùng cảm giác xe đi xong bèn xoay người thì chỉ thấy được đuôi xe, vài giây sau rẽ vào ngã rẽ, không thấy nữa. Cảm giác mất mát buồn vô cớ này lại đột ngột đánh úp cậu, thật khó chịu. Cậu không đi xe, cứ thế đi chậm rãi trên con đường lớn dưới ngọn đèn tối về trường. Đã vài ngày thằng nhóc Bách Vân Hiên không gọi điện thoại, hôm đó đột nhiên gọi tới, hỏi Bách Trầm Tùng đang làm gì. Bách Trầm Tùng: "Về ký túc xá nghỉ ngơi." "Trường học thế nào ạ? Có người theo đuổi anh không? Đồ ăn có ngon không?" Bách Vân Hiên nói chuyện vẫn luôn nhàm chán, chỉ vấn đề nhỏ mà hỏi hết câu này tới câu khác. "Em muốn ăn gì? Anh mua cho em." Bách Trầm Tùng cười cười. "Muốn đợi anh trở về ăn cùng một bữa." Mỗi lần nghe thằng nhóc Bách Vân Hiên này nói chuyện đều cảm thấy cậu ấy rất vui vẻ. "Thời gian nữa." Bách Trầm Tùng tính toán thời gian, ước chừng phải đợi Tết mới về được, thở dài: "Anh học xong rồi về." Bách Vân Hiên cười hì hì: "Vậy anh nhớ chăm sóc bản thân cho tốt đó." "Được." Bách Trầm Tùng vào cửa phòng kí túc xá, "rầm" một tiếng đóng lại. Sau khi cúp điện thoại vào nhà vệ sinh, cậu giơ tay kéo quần áo dính dính trên người ra, quay đầu nhìn thử trong gương, trên lưng toàn là dấu tay và vết đỏ. Mỗi lần làm chuyện này với Lương Phong đều để lại chút vết tích. Bách Trầm Tùng buông cánh tay chống lên bồn rửa rồi khẽ cười, nhìn chằm chằm vào gương, tay cọ vài cái lên mấy vết đỏ kia. Người còn chưa đi được bao lâu mà trong lòng cậu đã nhớ lắm rồi. Mãi cho đến lúc rạng sáng, Lương Phong gửi tin nhắn cho cậu, nói đã tới nhà rồi. Đến lúc ấy, Bách Trầm Tùng mới thở ra, từ từ nhắm hai mắt lại, cuối cùng yên tâm đi ngủ. Người vừa đi, trong lòng lại buồn bã khó chịu, Bách Trầm Tùng buồn vài tuần, vất vả lắm mới thoải mái lên chút, lại khôi phục nhịp điệu lúc trước. Bình thường đi học, chơi thể thao, tan học lướt tiktok, buổi tối gọi điện thoại trò chuyện. Coi như sống khá yên ổn, thoải mái, rất vui vẻ. Cho đến ngày hôm đó lướt vòng bạn bè, Bách Trầm Tùng đang nghỉ trên sân cầu, hai tay để trần đang lau mồ hôi, cúi đầu cầm điện thoại lướt linh tinh. Cậu load lại vòng bạn bè, đều là vài ảnh chụp du lịch không quan trọng, đêm hôm chửi bậy, quảng cáo... Băng Tử đăng một tấm ảnh, khi Bách Trầm Tùng lướt đến đó thì thoáng dừng lại. Cậu nhìn bức ảnh đó rất lâu, mày nhíu chặt lại. Tay cậu nắm cái chai siết thật chặt lại, "soạt" một cái đã móp lại. Đó là bức ảnh một tấm lưng, ngược sáng, hai người đàn ông, vóc dáng rất cao, nhìn bóng dáng chứ không rõ mặt, địa chỉ còn ở quán bar. Bách Trầm Tùng cảm thấy mình có bệnh, cậu lại cảm thấy ảnh bóng lưng đó giống Lương Phong. Cậu biết là không có khả năng nhưng trong lòng lại khó chịu, hiện lên dấu chấm hỏi. Cả buổi sáng, cậu đánh cầu đều không tốt. Con người cậu vốn không nín nhịn được, thật sự không chịu nổi lại không thể hỏi trực tiếp Lương Phong. Cuối cùng cậu cầm điện thoại đứng ở bóng râm, gọi Wechat cho Băng Tử. Đầu dây bên kia lại yên tĩnh hiếm có. Bình thường quán bar làm việc buổi tối, đoán chừng lúc này Băng Tử đang ngủ. "Trầm Tùng?" Băng Tử sững ra một lúc: "Cậu... Có phải cậu gọi lộn số hay không?" "Anh đang ở quán à?" Bách Trầm Tùng thử xác nhận. "Không, tôi đang ở nhà, vừa ngủ dậy." Băng Tử ngáp. "Tôi hỏi anh một câu." Bách Trầm Tùng dừng lại rất lâu, có phần không nói ra được, cuối cùng thở dài vẫn nói ra: "Người chụp anh đăng trên vòng bạn bè là ai đó?" "Ảnh á?" Băng Tử khựng lại cả buổi mới hỏi dò: "Cái ảnh bóng lưng à?" "Ừ." Băng Tử lại càng hoảng sợ: "Đó là hai người uống rượu ở quầy bar tối qua, tôi không biết, tôi thấy đẹp nên chụp thôi." "Không phải chứ, Trầm Tùng, cậu quen à? Cmn, có phải là không được chụp ảnh hả?" "Mẹ nó không phải tôi bị kiện gì chứ, bọn họ muốn tố cáo tôi vi phạm quyền chân dung à?" "Trầm Tùng, tôi không cố ý đâu, thật sự mẹ nó tôi không cố ý đấu, tối hôm quá trong quán đánh nhau hành tôi đến là mệt, vất vả lắm mới nhìn được người đẹp nên tiện tay..." Bách Trầm Tùng cắt ngang: "Đánh nhau gì cơ?" "Thì..." Băng Tử che miệng không nói. Bách Trầm Tùng nhíu mày, giọng nói cũng lớn hơn: "Nói đi." "Thì hôm qua trong quán có hai bàn xảy ra xung đột, rồi thì... Đánh nhau một trận." Băng Tử liếm môi dưới: "Ông chủ không sao, bình thường chuyện này rất nhiều, chỉ là..." "Gì mà không sao hả?" Bách Trầm Tùng nghe giọng nói của cậu ta có phần khác thường: "Anh nói thật đi." "Tôi..." Băng Tử thoáng dừng lại: "Lúc bọn họ nện chai rượu, mảnh thủy tinh văng trúng người ông chủ, không nghiêm trọng, đã bồi thường tiền thuốc men rồi, bác sĩ nói không sao, chỉ là cánh tay xước... Xước vài đường thôi." Băng Tử càng nói càng loạn, trước đó còn nói không sao, cậu ta nói nửa câu sau xong thì Bách Trầm Tùng lập tức phát cáu. Quả cầu lông trong tay chợt rơi lạch cạch xuống đất, cậu mặc quần áo đoàng hoàng rồi chạy ra bên ngoài. Trần Tiêu vẫn còn ở bên đó gọi to: "Cậu đi đâu đó?" Bách Trầm Tùng không để ý đến cậu ta mà sải bước quay về phòng ở kí túc, thay quần áo, lấy điện thoại và chìa khóa rồi đi thẳng tới tàu cao tốc. Trên đường đi cậu mắng Lương Phong một trận. Hôm qua tên khốn kia gọi điện thoại cho cậu, nói mình rất khỏe, đúng là đủ nhanh miệng đó, không hề thả ra cái rắm gì. Bách Trầm Tùng càng nghĩ càng bực, một mình bực đến khó chịu, sau khi lên tàu đã là xế chiều, đoán chừng tới nhà Lương Phong cũng phải mười một mười hai giờ tối. Cậu giận nhanh mà nguôi giận lại càng nhanh. Đợi đến khi bình tĩnh lại, cậu mới ý thức được tại sao mình gọi điện thoại cho Băng Tử, chỉ vì một bức ảnh. Bách Trầm Tùng vẫn cảm thấy mình không phải là người không có lý trí, trời sinh đa nghi thích ghen vơ vẩn không thể nào dính dáng đến cậu. Hôm nay lúc nhìn thấy bức ảnh, cậu vẫn nghi ngờ, sợ hãi, cậu sợ người khác cướp đồ của cậu. Bách Trầm Tùng ngồi trên tàu vẫn luôn nhìn cảnh ngoài cửa sổ, có đôi khi thật ra người khó suy xét nhất lại là chính mình. Đi chừng mấy tiếng, bên ngoài trời đã tối rồi. Lúc Bách Trầm Tùng xuống tàu đã nghĩ cẩn thận rồi, cậu chính là người có dục vọng chiếm hữu mạnh, còn rất bướng bỉnh, trước kia cậu không cảm nhận được, vì trong tay cậu không có thứ gì. Giờ đã bắt được đồ, khắc tên lên rồi, chỉ thoáng thả lỏng ra đã chịu không nổi. Thật sự giống dáng vẻ chó bảo vệ đồ ăn vậy, người khác chạm vào một cái là lập tức quýnh lên. Lúc này Bách Trầm Tùng mới ý thức được. Cậu xuống xe đứng ngoài đường, bản thân cúi đầu cười mãi, cũng chẳng biết đang cười gì nữa. ## **CHƯƠNG 55** Bách Trầm Tùng tính thử thời gian, đã hơn mấy tháng cậu không về khu nhà ở rồi. Lúc xe taxi dừng lại trước cửa vào khu nhà ở, cậu có cảm giác quen thuộc đột nhiên trở lại, rất thoải mái. Hơn nửa đêm rồi, hành lang không có người nhưng Bách Trầm Tùng biết mật mã, cứ thế đi thẳng. Cho đến khi tới cảnh cửa nhà quen thuộc nhất ấn mật mã, sai rồi. Bách Trầm Tùng sững ra ba bốn giây. Lương Phong đổi mật mã rồi. Vài giây sau, Bách Trầm Tùng thử ấn lại một chuỗi nữa. "Cạch" một tiếng, cửa mở. Mật mã đổi thành sinh nhật cậu rồi. Trong phòng tối đen, Bách Trầm Tùng đứng chần chừ ở cửa rất lâu, mũi không khỏi chua xót, hít thở cũng run rẩy. Căn phòng đã rất lâu chưa vào vẫn không có gì thay đổi. Hai chiếc tai nhỏ thính, nghe được tiếng động thì tỉnh giấc. "Suỵt." Bách Trầm Tùng nhỏ giọng sờ đầu chó vài cái. Chắc là ngửi được mùi, chú chó cọ cọ vài cái, không kêu. Cửa phòng ngủ Lương Phong đóng chặt. Trước đó lúc hai người gọi điện đã từng nói, bây giờ chó rụng lông rất nhiều, vừa mở cửa phòng ngủ là thích chui vào bên trong, ngày nào trên giường Lương Phong cũng toàn lông chó và lông mèo. Hôm nào đi làm về nằm trên giường cũng có thể dính đầy lông. Bách Trầm Tùng mở cửa rất cẩn thận. Cậu đang cân nhắc có nên đánh thức Lương Phong hay không, cậu sợ ngộ nhỡ người này tỉnh, coi cậu thành ăn trộm, cho cậu một cú đá trong bóng tối thì toi đời. Cậu len lén lẻn vào từ khe cửa. Trong phòng ngủ có mở điều hòa, có hương nước hoa gỗ quen thuộc. Lương Phong nghiêng người nằm trên giường, ngủ nghiêng. Bách Trầm Tùng đi vào, lúc nhìn thấy anh thì không nhịn được nữa, lặng lẽ thu tay lại, không tính đánh thức anh. Cậu đi một vòng, chậm rãi ngồi xuống bên giường. Trên cánh tay bên trái Lương Phong có bọc chừng vài vòng vải gạc trắng, bọc từ đoạn nhỏ cánh tay đến đoạn lớn cánh tay, đoán chừng là miệng vết thương rất lớn. Mảnh thủy tinh văng trúng nào có mắt. Lúc ngủ Lương Phong rất ngoan, không xê dịch gì. Bách Trầm Tùng kề sát vào mặt anh, ngửi được hương bạc hà ấm áp dễ chịu, trên chăn còn vương mùi nước hoa và hương sữa tắm. Cậu thật muốn nằm ngủ bên cạnh. "Trầm Tùng..." "Trầm Tùng..." Lương Phong đang nằm mơ, giọng thì thào, nghe không rõ, Bách Trầm Tùng kề tai bên miệng anh mới nghe được tên của mình. Trái tim run rẩy theo, xoắn lại khó chịu, Lương Phong nói nhớ cậu là thật, không hề lẫn chút giả dối nào. Mắt Bách Trầm Tùng thoáng phủ một tầng hơi nước, đầu chống lên mép ga giường, cứ thế nằm sấp bên giường, không biết nằm được bao lâu, lúc giơ tay lên thì đã tê rần. Lại qua lúc nữa thì trời đã sáng. Theo lý thuyết đánh thức người là được rồi nhưng Bách Trầm Tùng có hơi không dám. Đánh thức rồi ôm một cái, hôn một lúc, vẫn phải đi khiến mình khó chịu mà Lương Phong cũng khó chịu. Đến lúc đó vừa sáng ra đi họp mặt đã xị ra, xấu muốn chết. Bách Trầm Tùng nhìn kỹ cánh tay anh, nhìn không có việc gì thì thở dài, đứng dậy rồi chậm chạp đi tới cửa ra ngoài. Nếu Lương Phong đã không muốn nói việc cánh tay này thì không nói vậy, cậu cứ làm như không biết là được. Vết thương không sao là được rồi. Cậu rón rén ra cổng, cúi đầu gửi tin nhắn cho Băng Tử, dặn dò một câu, bảo cậu ta giục giúp để Lương Phong tới bệnh viện thay thuốc. Băng Tử vẫn còn ở quán nên nhanh chóng trả lời. Băng Tử: [Nhận được rồi.] Bách Trầm Tùng cười cười, bắt xe ở cổng, ngồi tàu cao tốc trở về. Cả đêm giày vò coi như không lỗ, ít nhất là đã thấy người rồi. Tuy nhiên Lương Phong không biết. Chịu đựng cả đêm, trên đường đi, Bách Trầm Tùng ngủ hơn ba tiếng, đến khi trở lại trường đã bình thường lại, có tinh thần rồi. Cậu tới căn tin mua một tô mì, ngồi dưới cái quạt lớn vừa hóng gió vừa ăn mì nóng. Rrrr… Nam Tử gọi điện cho cậu. Bách Trầm Tùng cười: "Gần đây thế nào rồi?" "Rất tốt, hôm nay tớ nghỉ, tiện tới thăm cậu." Nam Tử báo. "Hôm nay?" Bách Trầm Tùng lập tức ngẩng đầu lên. Nam Tử hỏi: "Hôm nay có việc à?" "Không có gì, cậu tới đi, tớ đón cậu." Bách Trầm Tùng thả lỏng tâm trạng, đã quá lâu không gặp thằng nhóc kia rồi. "Được! Hơn năm giờ tớ đến, đến sẽ gọi điện thoại cho cậu." Giọng Nam Tử vẫn rất lớn. Bách Trầm Tùng cúi đầu ăn sạch mì, quay về kí túc thay quần áo tắm rửa, đến khi nằm trên giường thì tìm quán nướng có tiếng ở gần đây, quán kia kinh doanh rất tốt, còn phải đặt bàn trước, may thời gian còn sớm, Bách Trầm Tùng đặt trước một bàn. Rrrr… "Họp thế nào rồi?" Bách Trầm Tùng cười hỏi. Có vẻ tâm trạng của Lương Phong ở đối diện cũng tốt: "Rất tốt, có chuyện gì vui à? Nhìn mà cảm thấy em khá vui." "Lát nữa Nam Tử tới, cùng đi ăn cơm." Lương Phong: "Đúng là lâu lắm không gặp, phải ăn một bữa cho đàng hoàng." "Không biết thằng nhóc kia thế nào rồi, lát nữa em đi đón cậu ấy." Bách Trầm Tùng bỏ dây sạc trong tay ra, thoáng dừng một lát: "Tình hình quán có ổn không?" Lương Phong cười: "Rất ổn, mấy nay đông khách, cực kỳ bận rộn." "Vậy anh chăm sóc bản thân cho tốt, có thời gian em sẽ về." Bách Trầm Tùng thuận miệng trả lời. Ở đầu dây bên kia, Lương Phong dừng lại rất lâu rồi mới trả lời: "Được, có thời gian thì về." Bách Trầm Tùng cảm thấy lạ ở chỗ nào đó nhưng không nói rõ ra được. Nam Tử nói năm giờ, hơn bốn giờ Bách Trầm Tùng đã tới nhà ga, vẫn đứng chờ ở chỗ lối ra. Thằng nhóc kia vừa tới, Bách Trầm Tùng đã nhìn thấy, nhìn cậu ta có vẻ mập hơn chút, mặt thì không nhìn ra, mặc đồ mùa hè mỏng manh, lộ ra cái bụng. "Trầm Tùng, tớ nhớ cậu muốn chết!" Nam Tử giống như người thân đã lâu không gặp, lao đầu tới chính là một chiếc ôm gấu. Bách Trầm Tùng thiếu chút nữa thì không đứng vững được, lùi về sau vài bước mới đỡ vững được. "Nhìn cậu gầy đi rồi này." Tay Nam Tử nâng cánh tay cậu lên, giống như khi về nhà ăn Tết, người lớn không ngừng cằn nhằn, nói có phải do đồ ăn căn tin không ngon hay không, điều kiện thế nào, có phải chịu tủi thân gì không. Bách Trầm Tùng bị quấn lấy thì lập tức bật cười, vội vàng cắt ngang: "Đói chưa? Tớ đặt quán nướng rồi." "Quán nướng à! Được!" Nam Tử nghe đến đồ ăn thì đã bị kéo sự chú ý đi rồi. Hai người bắt xe tới thẳng quán, Nam Tử không có hành lý gì, chỉ có một chiếc balo, lại không có gì vướng víu cả. Bên ngoài mặt trời đã xuống núi, trời tối sớm. Đoán chừng quán nướng sẽ đông người nên mọi người đều đã đặt bàn từ trước. Đám Bách Trầm Tùng đi vào bàn trong cùng. Hiếm khi hai người gặp được một lần, chắc chắn phải uống chút. Nam Tử gọi mấy chai bia và một chai rượu trắng, đồ nướng kín bàn, tốc độ mang đồ ăn lên rất nhanh, chưa đầy một lát đã xếp đầy. "Gần đây thế nào rồi?" Bách Trầm Tùng hỏi vài vấn đề theo thường lệ. "Công việc khá ổn, cũng không phải tăng ca, không nói được là mệt bao nhiêu." Nam Tử rót hai chén rượu trắng, đẩy qua cho Bách Trầm Tùng, cầm chén lên, hai người chạm một cái, ngửa đầy lập tức đổ vào trong cuống họng. Bách Trầm Tùng cười: "Thế chuyện tình cảm sao? Vẫn với Tiểu Lê, hai đứa tớ chia tay lại hòa nhau, hòa nhau rồi lại chia tay." Nam Tử nhìn cậu: "Cậu hiểu nhỉ, cãi nhau qua điện thoại, vừa gặp mặt thì đã bình thường lại, thực sự rất giày vò nhau." Bách Trầm Tùng không gật đầu nói mình có hiểu hay không. Cậu và Lương Phong vẫn luôn hài hòa, chưa từng cãi nhau. Thật ra hai bọn họ có vẻ cũng không có gì mà cãi nhau cả. Cãi nhau vì ghen, hai người chẳng có dấm mà ăn, cãi nhau vì đối phương không để ý đến người kia, mỗi ngày hai người đều chịu khó nhắn tin hơn bất cứ ai, cãi nhau vì đối phương không hiểu mình, nhưng hai người họ đều hiểu nhau, thật đúng là chẳng có gì để cãi nhau cả. "Vậy làm sao đây?" Bách Trầm Tùng cúi đầu rót bia. "Không biết nữa, tớ thật sự thích cô ấy, bảo tớ buông tay, tớ không muốn." Nam Tử kìm nén mãi đỏ rần cả mặt, nhận lấy ly, hoảng hốt nói: "Tình yêu thật là giày vò người ta mà." Bách Trầm Tùng nghe mà cười cả buổi. Nam Tử rầu rĩ uống hơn nửa chai, ánh mắt nhìn không thẳng nổi, ngẩng đầu hỏi: "Cậu và ông chủ Lương vẫn tốt phải không?" Bách Trầm Tùng gật đầu, thấp giọng: "Rất tốt." "Cho nên hai người... Cứ sống thế cả đời à?" Nam Tử chớp chớp mắt nhìn cậu: "Thật ra tớ không rõ lắm, lúc cậu nói cậu và anh ấy ở bên nhau, tớ thật sự bất ngờ, sao lại yêu con trai rồi, cho nên... Rốt cuộc cậu và anh ấy ở bên nhau có cảm giác gì?" Nam Tử hỏi vậy. Không biết dưới tay bật ghi âm từ lúc nào, cứ để thế. Cậu ta cũng không biết sao, nhưng quen Bách Trầm Tùng đã nhiều năm, cậu ta thật sự rất tò mò, muốn nghe Bách Trầm Tùng nói, cũng muốn cho Lương Phong nghe thử. Thật ra, Bách Trầm Tùng uống nhiều không thích nói chuyện, nhưng không biết hôm nay thế nào, có thể là chuyện tối qua khiến tâm trạng cậu khó chịu, lúc này đã mở miệng nói. "Tớ vẫn không có cảm giác mình là cong hay thẳng cả, tớ cũng không quan tâm mình thích nam hay nữ." Cậu ngẩn người, ngây ra nhìn chằm chằm chiếc bàn: "Nhưng nếu cậu nói đổi Lương Phong thành một người đàn ông khác, chắc chắn tớ không cần." "Cậu có hiểu cảm giác này không, mỗi lần tớ thấy anh ấy thì cảm thấy thoải mái, rất yên tâm, chỉ trong thoáng chốc áp lực lập tức tản đi, thấy anh ấy là muốn cười, lúc gọi anh ấy là anh thì chính mình cũng thấy vui." "Tớ rất thích chiếc ghế sofa nhà anh ấy!" Bách Trầm Tùng uống nhiều, mặt đã đỏ lên, cười cười nhìn có vẻ ngốc nghếch: "Lúc tớ và anh ấy làm ổ trên đó cảm thấy ấm áp, dễ chịu giống như ngày đông tuyết rơi nhiều, mặc áo lông quấn chăn ngồi bên lò sưởi sưởi ấm vậy, tớ chỉ muốn dựa vào anh ấy, nằm sấp trên đùi anh ấy chẳng làm gì cả. Tớ ở bên ngoài cố kiềm chế, về nhà thấy anh ấy là đã thoải mái rồi." Nam Tử cứ thế nhìn cậu chằm chằm, không nói chuyện, không biết có hiểu hay không, nhưng dù sao cậu ta vẫn luôn lắng nghe. "Tớ thấy lúc anh ấy nằm mơ gọi tên tớ, trong lòng tớ khó chịu, nhìn một người có vẻ không thiếu thứ gì lại cứ mãi gọi tên tớ trong mơ." Mắt Bách Trầm Tùng đỏ lên, giọng khàn đi: "Tớ vẫn luôn không biết tớ cần ai hoặc ai cần tớ, nhưng hôm qua trông thấy anh ấy, tớ cảm thấy tớ cần người này, mà dường như anh ấy cũng cần tớ." "Lần đầu tiên tớ muốn một thứ gì đó, dục vọng chiếm hữu thật đáng sợ, tớ muốn tất cả của anh ấy, người khác động vào dù chỉ một chút tớ sẽ khó chịu." Bách Trầm Tùng nằm sấp trên mặt bàn một lúc lâu không động đậy như đã ngủ, đột nhiên nở nụ cười: "Tớ và anh ấy đi công viên tản bộ, ăn cơm, dắt chó đi dạo, buổi tối xem phim rồi ngủ, tớ luôn cảm thấy yên tâm, có đôi khi cảm thấy cả đời như vậy cũng rất tốt, có anh ấy ở bên, chỉ cầu vậy thôi." Khách trong quán nướng đổi hết lớp người này tới lớp người khác, tiếng ồn càng lúc càng lớn, tiếng bàn ghế chai bia vang lên lạch cạch loảng xoảng. Bách Trầm Tùng như nói mớ, nhìn chằm chằm vào nửa ly bia trước mắt, thì thào một câu: "Lương Phong lớn tuổi hơn tớ, tớ chưa từng hỏi anh ấy nghĩ thế nào, cũng chưa từng đề cập, nhưng tớ muốn cho anh ấy một lời hứa hẹn, muốn hay không tớ đều muốn cho anh ấy." Nam Tử ở đối diện không nói chuyện. Hôm đó uống rất nhiều, ngày hè gió thổi phỏng người, bia lạnh được cầm mà nóng lên, từng ngụm từng ngụm tràn vào dạ dày. Lần đầu tiên Bách Trầm Tùng uống nói nhiều như vậy, nói xong uống vài ngụm đã chóng mặt. Nam Tử từ xa tới, đêm hôm khuya khoắt xách người tìm khách sạn bố trí cho ổn thỏa. Ngồi bên cạnh cho tỉnh táo lại, cậu ta cúi đầu gửi ghi âm cho Lương Phong. Lúc nhận được ghi âm, Lương Phong còn chưa ngủ, vừa họp qua điện thoại xong, anh ngồi trước bàn nhéo ấn đường, hai ngày nay mệt mỏi, hơi đau đầu. Điện thoại vang lên một tiếng "Ding", lúc nhìn thấy tin nhắn Wechat của Nam Tử, anh còn tưởng mình nhìn lầm. Anh ấn mở ghi âm, bên trong truyền tới giọng khàn khàn của Bách Trầm Tùng. Như lông vũ, từng sợi gãi lên đầu quả tim Lương Phong, gãi khiến anh vừa ngứa vừa khó chịu. Anh cúi đầu nghe hết lần này tới lần khác, Bách Trầm Tùng nào có từng nói mấy lời này với anh. Cứ thế nghe đến mười mấy lần. Buổi tối trước khi lên giường ngủ, anh ngồi bên giường cúi đầu nhìn chằm chằm mép giường kia. Lòng bàn tay không ngừng phủ lên trên, làm qua làm lại không biết bao nhiêu lượt. Anh chợt thở ra, nhỏ giọng cười lẩm bẩm: "Đêm tới cũng không chịu nói, anh đâu có chết, đã ngửi được mùi rồi, còn muốn giả vờ." "Nước giặt quần áo cũng không đổi nhãn hiệu, cọ hết lên giường rồi, vừa ngửi đã biết là em." "Hại anh ngửi mãi."
Chương trước
Chương sau