Ai Chạm Vào Sứ Trước
Chương 44
Bách Trầm Tùng nhìn ngày tháng cũng thấy thật là khéo, sau hôm Lương Phong phẫu thuật một ngày là sinh nhật của anh, xem như là một ngày lành.
Lúc Lương Phong thay quần áo, nằm trên giường bệnh, Bách Trầm Tùng ngồi bên cạnh nắm lấy tay anh, hôn lên mu bàn tay anh, nói sẽ không có chuyện gì đâu.
Thường ngày xung quanh anh có cả đám người vây quanh, đối tác, bạn bè, bạn cùng lớp, đến khi thật sự phải đến bệnh viện làm phẫu thuật thì bên cạnh Lương Phong cũng chỉ có một mình Bách Trầm Tùng đến bảo anh yên lòng một chút.
Người khác bị bệnh thì có bố mẹ giúp đỡ, nhưng hai người không có.
"Ngủ một giấc là xong rồi." Bách Trầm Tùng cúi người, cọ cọ lên trán anh vô cùng thân mật.
Y tá ngoài cửa bước vào muốn đẩy người vào trong phòng phẫu thuật, Bách Trầm Tùng nhường đường cho họ. Mọi người đi hết, cậu đứng khựng tại chỗ nhìn ra bên ngoài cửa sổ, cả một lúc lâu cũng không nhúc nhích chút nào.
Cậu mở cửa ra, một luồng khí nóng thoát ra ngoài, không khí lạnh ập thẳng vào mặt khiến cậu trở nên tỉnh táo lạ thường.
Mùa đông chính là như thế, tiếng xẻng ven đường chưa từng ngừng lại, tuyết đọng bị ép xuống thật chặt, tuyết ngừng rơi, nhiệt độ không khí trở nên lạnh hơn, hôm nay mặt trời ló ra rực rỡ nhưng vẫn không thể làm tan tầng tầng lớp lớp tuyết đọng.
Nhưng ánh nắng mặt trời chiếu rọi rất thoải mái, ra ngoài tản bộ hẳn là không tệ.
Bách Trầm Tùng nhìn thoáng qua đồng hồ, mới đi vào được hơn mười phút.
Cậu kéo ghế dựa qua ngồi bên cạnh cửa sổ, ngửa đầu nhắm mắt phơi nắng, trong đầu cậu đang ngẫm nghĩ xem nên tổ chức sinh nhật cho Lương Phong thế nào.
Nói thật là trong đầu cậu không thoáng qua một cái nghĩ ra được cách nào mới mẻ cả, bắt cậu làm chuyện này quá hành hạ cậu rồi.
Cậu cứ miên man suy nghĩ như thế, kết quả là ngủ mất.
Vừa thức giấc, cuộc phẫu thuật của Lương Phong đã kết thúc, Bách Trầm Tùng chạy vội vào nhà vệ sinh rửa mặt sạch sẽ, chuyện thế này có đánh chết cũng không thể nói ra được, nói ra thì có vẻ cậu vô tâm quá.
Bác sĩ nói hôm nay phải theo dõi một ngày, nếu ngày mai không có chuyện gì thì có thể xuất viện, nửa tháng sau phải tái khám.
Bách Trầm Tùng túm lấy y tá hỏi đến chuyện ăn uống một lúc lâu, chung quy là phải ăn đồ thanh đạm, không được đụng vào hải sản.
Nhân lúc Lương Phong vẫn còn chưa tỉnh lại, Bách Trầm Tùng tranh thủ thời gian đặt một chiếc bánh gato nhỏ, thuần màu trắng, phía trên có hai đoá hoa, nhìn rất thuần khiết, mộc mạc.
Giữa trưa, cậu đến căn tin bệnh viện mua đồ ăn đều lấy đồ thanh đạm, nhìn đã thấy ăn không thể nào ngon được.
"Tỉnh rồi à." Bách Trầm Tùng vừa mới bước vào cửa phòng đã thấy Lương Phong nghiêng đầu qua: "Cảm giác thế nào?"
"Ngủ một giấc, chẳng có cảm giác gì." Lương Phong cười cười, nhưng thật ra bây giờ mắt anh vô cùng khó chịu, cay mắt.
Bách Trầm Tùng kéo rèm cửa lại rồi lấy ghế dựa qua ngồi.
"Chẳng có đồ gì ăn ngon cả, thịt cá anh đều không ăn được, cố chịu đựng trước đã, chờ thêm mấy ngày nữa em sẽ làm tiệc lớn cho anh." Bách Trầm Tùng cười.
Cậu đỡ người ngồi dậy, Lương Phong duỗi tay cầm chén, Lương Phong không cho anh lấy, nhất quyết bưng lên đút.
"Thật sự trở thành con nít luôn rồi." Lương Phong cười cười, há miệng ăn miếng cháo được đặt bên miệng.
"Ngày mai sinh nhật anh, anh có còn nhớ rõ không?" Bách Trầm Tùng hỏi.
Lương Phong sững người: "Em không nói anh cũng quên mất."
"Đêm nay ăn bánh gato." Bách Trầm Tùng đặt cháo lên miệng anh: "Nguyện vọng sinh nhật bắt buộc phải thêm một điều, sau này đừng vào bệnh viện nữa."
"Cứ mấy ngày lại phải chạy đến đây, thật sự không chịu nổi." Bách Trầm Tùng nói.
Lương Phong cứ cười mãi, anh ngoắc ngoắc ngón tay bảo cậu dịch lại gần.
Bách Trầm Tùng tưởng anh muốn nói ra suy nghĩ của mình nên vươn người đến gần miệng anh hỏi sao thế.
Lương Phong ngước cổ lên, hôn lên miệng cậu một cái vang lên một tiếng "chụt", Bách Trầm Tùng bị hôn đến sững cả người.
"Cả ngày không được hôn, nhớ quá." Lương Phong cười.
Bách Trầm Tùng cúi đầu múc muỗng cháo cuối cùng: "Cái vẻ không đứng đắn kia của anh lại xuất hiện rồi." Cậu ngẩng đầu lên cười cười: "Em cũng rất nhớ."
"Có nghĩ đến chuyện đón Tết ở đâu chưa?" Lương Phong hỏi.
"Cứ ở đây luôn đi, đón Tết đầu tiên ở nhà anh." Bách Trầm Tùng thu dọn hộp cơm xong, trên bàn có để một quả táo nhỏ, cậu tiện tay cầm lên gọt rồi cắt một miếng đút cho Lương Phong.
"Mấy ngày nay không đến quán của anh rồi, có cần em đi xem thử giúp anh không?" Bỗng nhiên Bách Trầm Tùng nhớ đến chuyện này.
Trước đó Lương Phong ở nhà mãi, tính thêm những ngày Bách Trầm Tùng ở bệnh viện, xấp xỉ gần hai tuần không đến quán rồi.
"Em đến xem hộ anh đi, đối chiếu sổ sách." Lương Phong trả lời.
Bách Trầm Tùng gật đầu. Trò chuyện một lát, cậu bảo Lương Phong nhắm mắt nghỉ ngơi, nói bản thân mình còn có chút việc, đến tối sẽ lại đến.
Bách Trầm Tùng còn có thể có chuyện gì chứ, nhà trường sắp cho nghỉ lễ rồi.
Cậu bước ra khỏi cộng bệnh viện, chạy thẳng đến cửa hàng bán hoa gần đó, bước vào mua mấy trăm bông hoa hồng.
Chị gái trong cửa hàng hỏi cậu: "Cầu hôn à?"
"Cũng... Cũng không khác mấy." Bách Trầm Tùng lúng túng đáp lại một câu.
Cốp xe phía sau không để được nhiều hoa như vậy nên cậu để cả vào trong ghế sau. Lúc lái xe, Bách Trầm Tùng không nhịn được mà hắt xì mất mấy cái.
Những bông hoa trước đây để Nam Tử dùng xong để ở nhà Lương Phong đã bị mèo đạp nát hết.
Chiếc xe hoa hồng này có lẽ cũng sẽ có kết cục như vậy.
Bách Trầm Tùng lái xe đến chợ, mua một hộp bóng đèn nhỏ. Vốn cậu muốn dùng nến nhưng lại sợ tạo thành hoả hoạn.
Cứ thế chạy đi chạy lại một lúc lâu, chuyển hoa lên lầu từng chuyến từng chuyến, giấu hết trong nhà tắm.
Trong nhà còn hai tên nhóc con, nếu không cẩn thận có thể quậy nát hết mọi thứ.
Lúc chuyển hoa vào, Bách Trầm Tùng cứ đi mấy bước thì lại dừng một chút, một chân treo con mèo, chân còn lại thì treo chó, phục luôn.
Trong lúc đó, cửa hàng bánh gato gọi điện thoại đến nói đã làm xong bánh rồi.
Bách Trầm Tùng ngồi trên xe, trên vai vẫn còn mấy chiếc lá và cánh hoa, nghiêng đầu kẹp điện thoại nói sẽ qua đó ngay.
Lúc cậu cầm bánh gato đến bệnh viện đã là buổi chiều.
Bách Trầm Tùng vừa vào cửa đã cất tiếng xin lỗi nhưng ngẩng đầu lên lại phát hiện trong phòng không có ai cả.
"Lương Phong?" Bách Trầm Tùng đi loanh quanh mấy vòng ở hành lang: "Người đâu rồi?"
"Lần này không tính, chúng ta làm lại một lần nữa."
"Chú à, chú chơi xấu."
Bách Trầm Tùng tìm một vòng, lúc đi ngang qua phòng nghỉ thì đứng sững lại, cậu lùi lại vài bước nhìn vào bên trong phòng nghỉ.
Bên trong có một cậu bé khoảng mấy tuổi đang quay lưng về phía cửa, trên đầu quấn băng gạc, đang ngồi trên đất cầm xe đồ chơi trong tay.
Bên cạnh chân cậu bé còn có một bộ bài đồ chơi đang bày ra, hình tròn, dùng để đập thẻ.
Đối diện cậu bé có một người đàn ông cao lớn đang ngồi, Lương Phong đang ngồi xếp bằng dưới đất.
Trong tay anh cũng cầm một chiếc xe đồ chơi.
Miệng Bách Trầm Tùng mẹ nó muốn rút cả gân, cậu đang quen người bạn trai ngây thơ gì thế này.
"Lại một lần nữa!" Cậu bé dời xe đến vị trí khác. Lương Phong khom lưng úp sấp người xuống, hai chiếc xe nối đuôi nhau, có lẽ đang so xem ai chạy xa hơn.
"Cháu lùi lại một chút, vượt ra ngoài rồi." Lương Phong đẩy chiếc xe của cậu bé ra đằng sau một chút, còn vô cùng nghiêm túc.
Bách Trầm Tùng: "..."
"Ba, hai, một." Cậu nhóc hô lên một tiếng, tay hai người cùng đẩy, xe lao ra ngoài.
Xe của Lương Phong lại chạy đến đầu tiên.
Cậu bé lầm bầm, ngẩng đầu lên nhìn anh: "Chú lại thắng rồi."
Lương Phong nhướng mày: "Thắng rồi."
"Thắng cái đầu anh ấy." Bách Trầm Tùng dí gáy anh một cái: "Anh mấy tuổi rồi vậy."
Lương Phong sững sờ mất một lúc lâu, quay người lại, ngẩng đầu lên thấy Bách Trầm Tùng đang đứng nín cười ở đằng sau.
"Em có muốn chơi không?" Lương Phong giơ chiếc xe lên cười: "Thi đấu."
Chắc đầu óc Bách Trầm Tùng thật sự hồ đồ mất rồi, lại còn cười ngồi bên cạnh. Cậu bé đưa xe cho cậu mượn rồi được bố mẹ đưa đi ăn cơm.
"Thắng thì anh sẽ hôn em một cái." Lương Phong rất trịnh trọng.
Bách Trầm Tùng cười: "Còn thua thì sao?"
"Thua thì cho em hôn một cái." Lương Phong trả lời.
Bách Trầm Tùng cười đau cả bụng, cúi người nằm sấp ở đó: "Được."
Hai chiếc xe ma sát tại chỗ một chút, bánh xe quay mấy vòng, thả mạnh tay ra, trong thoáng chốc xe đã chạy thẳng ra ngoài.
Trên cơ bản, hai chiếc xe cùng nằm trên một đường, cuối cùng đầu xe của Bách Trầm Tùng từ từ di chuyển thêm một chút, vượt ra khoảng cách một cái móng tay.
"Tiếc quá đi." Lương Phong nhìn cậu, chống tay ra phía sau: "Mau đến trừng phạt anh."
Bách Trầm Tùng bị anh làm cho cạn lời, trình độ mặt dày của người này càng lúc càng tăng rồi.
"Về rồi cho anh." Bách Trầm Tùng cười: "Có đói chưa?"
"Còn tạm." Lương Phong cười đứng dậy, duỗi tay ra đỡ tay Bách Trầm Tùng một chút.
"Em đi gọi cơm, em thấy hình như hôm nay căn tin có canh gà." Bách Trầm Tùng mở cửa phòng nghỉ ra, bước đi hai bước rồi bỗng nhiên quay đầu lại cảnh cáo: "Đi về nằm, đừng có túm lấy con nít nhà người ta đến chơi với anh nữa."
Lương Phong nói mình bị oan rồi phất tay ngoan ngoãn đi về phía bên trong phòng bệnh.
Bách Trầm Tùng gọi hai phần cơm, mua thêm mấy cái đùi gà, cẩn thận xách hộp bước vào phòng bệnh không lên tiếng.
Lương Phong cúi đầu đứng bên cửa sổ, cũng không biết đang làm gì.
Bách Trầm Tùng cười, muốn đến ôm anh một cái.
Đến gần, vừa mới giơ tay lên thì nhìn thấy Lương Phong đang đứng đó giữ chặt lấy bông hoa, ngắt trụi hết cả lá.
"Anh lại thấy chán rồi." Bách Trầm Tùng lên tiếng bất thình lình khiến Lương Phong giật mình run một cái.
"Về rồi đấy à." Lương Phong cười cười, gom những chiếc lá còn lại thành đống ném vào trong thùng rác: "Đều là bị rụng, anh không ngắt."
"Ờ, thế à." Bách Trầm Tùng cong khoé miệng, một lúc lâu cũng không hạ xuống, cậu cúi đầu ăn cơm hộp.
"Vừa rồi kiểm tra, bác sĩ nói không có vấn đề gì lớn." Lương Phong ngồi bên cạnh, cầm đũa lên.
"Vẫn còn phải chú ý một chút." Bách Trầm Tùng đáp lại, bỗng nhiên cậu ngẩng đầu lên nói một câu: "Chờ một chút."
Bàn tay cầm đũa của Lương Phong khẽ ngừng lại, nhìn cậu: "Sao thế?"
"Còn chưa phạt xong, ăn cơm cái gì chứ." Bách Trầm Tùng đứng lên.
Cậu nâng mặt anh lên, cúi đầu đóng dấu thật mạnh lên môi anh một cái, kéo ra khoảng cách không đến một đốt ngón tay, dùng chóp mũi chạm vào anh.
Lương Phong lầm bầm: "Chưa trừng phạt đủ." rồi tự mình giữ đầu người ta lại hôn thêm một lúc lâu.
Trong phòng bệnh không có ai nhưng vẫn sợ có y tá bất ngờ đẩy cửa bước vào,
Bách Trầm Tùng siết chặt tay, đẩy người ra.
Bách Trầm Tùng nhìn chằm chằm vào đồng hồ, khi đến mười hai giờ thì lấy bánh gato ra, cắm nến lên rồi hát bài chúc mừng sinh nhật, hát được một nửa thì bị bản thân mình chọc cười.
"Ông chủ Lương của chúng ta có thể cầu nguyện rồi." Bách Trầm Tùng ngồi bên giường nhìn anh.
Ánh sáng ngọn nến in trong mắt khiến người trông rất dịu dàng, Lương Phong cười, nhắm mắt ước nguyện mấy giây, lúc mở mắt ra thì nhìn Bách Trầm Tùng một cái rồi cúi đầu thổi tắt nến.
Hơn nửa đêm, hai người ngồi trong phòng bệnh ăn bánh gato, cả gian phòng đều đầy tràn cảm giác ngọt dính.
Ngày hôm sau, Lương Phong hoàn tất thủ tục xuất viện đã là buổi chiều.
Bách Trầm Tùng đặt một nồi lẩu canh gà bên ngoài đưa đến nhà, chờ đến lúc trở về đúng lúc có thể ăn được.
Lương Phong cũng không có đồ đạc gì, chỉ có hai bộ quần áo nên cầm theo đi.
Bước ra cửa, anh đeo một cái kính râm, Bách Trầm Tùng nâng tay đội mũ bóng chày lên đầu anh, không để chút ánh sáng nào lọt vào.
Đôi mắt được phẫu thuật xong vẫn phải kiêng ánh sáng; di động, máy tính các loại trong khoảng thời gian này đều không được xem.
"Cũng không biết hai tên nhóc giữ nhà kia đã quậy thành kiểu gì rồi." Lúc Bách Trầm Tùng dừng xe cười nói.
Chủ yếu là cậu lo lắng cho hoa của mình hơn, sáng nay quay về nhà đã sắp xếp hoa và đèn ổn thoả rồi, dùng dây xích chó lại, nhốt mèo vào phòng ngủ rồi.
Hai nhóc con kia thật sự rất thê thảm.
Dừng xe xong, Bách Trầm Tùng bảo Lương Phong đến cửa hàng tiện lợi mua hai hộp bia, trong tủ lạnh không có.
Lương Phong gật gật đầu bước đi.
Chờ đến khi anh mang bia về đến nhà, sau khi mở cửa, trong nhà tối đen.
Giây tiếp theo, ánh sáng ấm áp bất ngờ bật lên, trên sàn nhà đặt hai dải đèn thắp sáng con đường nhỏ, nhìn rất ấm áp dễ chịu.
Lương Phong cong khoé môi, khẽ cất giọng: "Trầm Tùng?"
Anh đóng cửa kỹ càng, bước thong thả dọc con đường nhỏ tạo bởi dải đèn đi về phía bên trong.
Hai bên đèn phủ kín hoa tươi.
Hoa mua quá nhiều, thật sự không có chỗ để, Bách Trầm Tùng cắm cả mấy bó ở tủ lạnh, TV, tay nắm cửa.
Giống như tiên hoa vậy.
Ngọn đèn dừng ở cửa phòng ngủ, Lương Phong vô cùng cẩn thận đẩy cửa phòng ngủ ra.
Bách Trầm Tùng đứng bên cạnh cửa sổ, đút túi nhìn về phía anh cười, ánh trăng xuyên qua chiếu lên khuôn mặt cậu, ôn hoà, mềm mại giống như trong mơ.
Cậu ngoắc ngoắc tay về phía Lương Phong, nói: "Anh, anh đến đây."
Lương Phong đến gần, tay bị cậu nắm lấy. Trong mắt Bách Trầm Tùng đều là ý cười, đồng tử phản chiếu ánh sáng ấm áp trong phòng: "Em thật sự không biết cái gì lãng mạn, quả thật suy nghĩ rất lâu cũng không nghĩ ra được ý tưởng nào sáng tạo, có thể là hoa tươi anh đã nhìn chán rồi."
Lương Phong cười cười, tay anh giữ lấy eo cậu nói không chán.
Bách Trầm Tùng dán mắt vào nhìn anh một lúc lâu: "Anh Phong, em muốn nói, em thật sự hi vọng sau này anh sẽ khoẻ mạnh bình an, cho dù em có ở bên cạnh anh hay không."
"Em cảm thấy nói đến đây có lẽ là đủ rồi." Bách Trầm Tùng dừng lại, lần tìm trong túi áo: "Nhưng trong khoảng thời gian này, những thứ em muốn có lại càng nhiều hơn."
Bách Trầm Tùng lấy một chiếc vòng cổ ra, vòng quanh cổ Lương Phong đeo lên cho anh: "Em muốn để anh khoẻ mạnh bình an, lại càng muốn trong lòng anh có em."
"Trên vòng cổ là tên em, anh phải luôn đeo nó, nhớ đó."
"Em cũng chỉ ích kỷ một lần như thế." Bách Trầm Tùng cúi đầu dùng răng khẽ cắn mấy cái trên ngực anh: "Người của anh Phong là của em, trái tim cũng phải là của em."
"Anh, sinh nhật vui vẻ."